Chương 2.1: Thoát khỏi viện nghiên cứu

Bóng tối bao trùm, chỉ còn lại sự xa lạ và nỗi sợ hãi.

Hạ Vũ muốn hét lên “Cứu tôi với”, nhưng chẳng thốt nổi một từ. Trong khoảnh khắc ngắn ngủi nửa giây, thế giới của cậu như sụp đổ, núi lớn vỡ vụn trước mặt. Cậu không hiểu chuyện gì đang xảy ra, chỉ biết rằng người máy lại dám ra tay với con người, điều không bao giờ được phép.

Nữ Oa từng nói với cậu, tất cả người máy đều hoạt động dưới sự điều khiển của trí tuệ nhân tạo. Chúng tuyệt đối, tuyệt đối, tuyệt đối không bao giờ làm hại con người. Chúng chỉ bảo vệ nhân loại, thậm chí sẵn sàng hy sinh chính mình để làm điều đó.

Vậy cảnh vừa rồi là gì? Hạ Vũ vẫn đứng ngây ra, đôi tai tràn ngập tiếng chuông báo động chói tai của viện nghiên cứu. Âm thanh ấy đinh tai nhức óc, rõ ràng là để cảnh báo những con người còn sống rằng nơi này đã xảy ra chuyện cực kỳ nguy hiểm.

Chạy đi! Chạy đi! Chạy đi!

Hạ Vũ bị tiếng chuông làm cho hoảng loạn, đến mức không nghĩ được gì, ngay cả việc bịt tai cũng không làm nổi. Cậu bất động, toàn thân như đông cứng. Chỉ có trên mặt cậu cảm giác hơi nóng, hơi ướt, không biết là nước mắt tuôn ra hay máu từ lưng giáo sư Vương Cầm bắn lên.

Người máy đang gϊếŧ người. Người máy muốn gϊếŧ con người!

Hạ Vũ đột nhiên run rẩy, thoát khỏi cơn sốc. Đôi mắt đỏ rực lấp lánh của người máy giờ là tín hiệu nguy hiểm nhất trên thế giới. Cậu bắt đầu lùi lại theo bản năng, nhưng không biết phải lùi thế nào, chỉ cố tránh nguy hiểm mà chẳng tìm thấy lối thoát.

Nữ Oa, Nữ Oa, cứu tôi với! Hạ Vũ gào thét tên trí tuệ nhân tạo trong lòng, nhưng ngoài đời thực, cậu chỉ há to miệng, không phát ra bất kỳ âm thanh nào.

Ầm! Một tiếng nổ lớn, không chỉ làm rung chuyển mặt đất mà còn xua tan hai đốm đỏ khỏi thế giới của cậu.

Vương Cầm, không biết từ lúc nào đã đứng dậy. Mái tóc ngày thường gọn gàng giờ rối bù. Hàng chục năm cống hiến cho viện nghiên cứu hiện rõ trên mái tóc, chỉ lớp ngoài cùng còn đen, bên trong đã là những mảng trắng như tuyết.

“Hạ Vũ!” Giọng Vương Cầm xé tan bóng tối tuyệt vọng. Chiếc ghế kim loại trong tay bà, không biết là bị bà ném xuống đất hay vì kiệt sức mà rơi, tạo ra một tiếng vang lớn. Hạ Vũ bị bà nắm chặt, mọi giác quan trở lại bình thường. Cậu cảm nhận được áp lực và hoảng loạn không ngừng, lần đầu tiên chạm đến cảm giác cận kề cái chết.

Cậu đã lên bàn mổ vô số lần, nhưng phòng phẫu thuật chưa bao giờ khiến cậu sợ. Cậu không nhạy cảm với đau đớn, mỗi lần phẫu thuật đều được ăn kẹo, và khi tỉnh dậy, dù cơ thể bị cắt xẻ ra sao, mọi thứ đều mọc lại. Vì thế, sâu thẳm trong lòng, Hạ Vũ không nghĩ mình sẽ chết, sẽ trở thành một cái xác lạnh lẽo.