Chương 8

Đường Phù Sơ kiểm tra lại quả trứng khổng lồ. May mà tuy bị hư hại, nhưng vẫn còn nhiều thứ sử dụng được, đặc biệt là phần năng lượng còn lại, đủ để khởi động nó, đưa lên bờ làm chỗ trú tạm thời.

Chỉ là... không biết Ladon giờ thế nào rồi?

Cơ giáp Ladon của hắn được đặt theo tên của thần long thời thượng cổ, vị chúa tể của muôn loài rồng. Bản thân hắn, Đường Phù Sơ, cũng mang trong người dòng máu của cự long cổ đại, là một con người có khả năng hóa thành cự long.

Đường Phù Sơ nhìn về mu bàn tay của mình, một lớp vảy đen hiện lên rõ rệt. Chỉ cần khẽ động niệm, những vảy đen chiếm nửa cánh tay ấy dần dần tan biến.

Người của Đế quốc, mỗi khi xúc động mạnh hoặc tinh thần rối loạn, sẽ bộc lộ đặc điểm dã thú, nếu hoàn toàn hóa thú thì sẽ có nguy cơ mất trí. Đây cũng là một trong những lý do khiến loài người từng phát cuồng vì nhân ngư, vì giọng hát của nhân ngư có thể chữa trị tình trạng này!

Bởi vì, không ai muốn trở thành một con thú mất hết suy nghĩ và lý trí.

Từng có người, sau khi hóa thú, tự tay gϊếŧ chết con gái và người mình yêu.

Những bi kịch như thế không ngừng tái diễn. Cũng vì vậy mà thuốc ức chế ra đời. Nhưng loại thuốc ấy vừa hiếm lại vừa kém hiệu quả.

Nếu trong trạng thái hóa thú mà hoàn toàn mất đi lý trí, thì gần như không thể trở lại là con người.

Cho dù có trở lại được, đa phần cũng không thể đối mặt nổi với tội lỗi do mình gây ra trong lúc mất kiểm soát.

Đó chính là lý do khiến nhân ngư trở nên quý giá đến mức điên rồ.

Dẫn đến việc bị đẩy lên giá trên chợ đen, mỗi quý tộc đều muốn nuôi dưỡng một nhân ngư cho riêng mình.

Đó là quãng lịch sử đầy máu và dơ bẩn.

Dĩ nhiên cũng từng có người thương hại và giúp đỡ nhân ngư, nhưng đối với cả chủng tộc nhân ngư, đó vẫn là thời kỳ đen tối.

Nghe nói thuở ban đầu, khi nhân ngư và loài người còn chưa hiểu rõ nhau, từng có một giai đoạn giao lưu thân thiện... nhưng tất cả đã bị lịch sử vùi lấp, chẳng còn vết tích trong sách vở.

Đường Phù Sơ thay một chiếc chăn mới, đây là thiết bị cơ bản trong khoang duy trì sự sống, trong đó có đầy đủ vật dụng cần thiết cho sinh hoạt.

Hắn tìm một bộ quân phục mới, rồi cởi bỏ quần áo dính đầy máu và ướt sũng của mình.

Thân hình của Đường nguyên soái hiện rõ không sót một phần, l*иg ngực rắn chắc đầy đặn, từng dải cơ bụng săn chắc thoáng lướt qua trước ánh mắt của Ngân An.

Tiểu nhân ngư đang ngồi trên giường, không hiểu sao lại đỏ mặt, vội quay đầu sang chỗ khác.

Đường nguyên soái thay đồ rất nhanh, đây là kỹ năng cơ bản trong quân đội. Thay xong, hắn khởi động nút năng lượng của quả trứng khổng lồ, hệ thống bắt đầu phun khí ô-xy, khởi động chế độ sưởi ấm, đồng thời khởi động động cơ đưa cả khoang trôi dần về phía bờ.

Ngân An tò mò nằm rạp bên cửa sổ quan sát, ra hiệu cho tiểu cá voi ở đằng xa dưới biển: Nếu rời đi, ta sẽ mang ngươi theo.

Tiểu cá voi gật đầu thật mạnh trong bóng tối, đã là ảnh vệ, thì phải ẩn thân trong bóng tối, tuyệt đối không thể khiến tiểu chủ nhân mất mặt!

Hàm lượng ô-xy trên hành tinh này rất thấp. Nhưng nhìn dáng vẻ của tiểu nhân ngư thì có vẻ không bị thiếu dưỡng khí, chắc là đã thích nghi rồi.

Cơ thể của Đường Phù Sơ rất khỏe, nên việc sống tạm một hai ngày trong môi trường thiếu ô-xy cũng không phải vấn đề lớn. Nhưng dù vậy, vẫn cần bổ sung ô-xy kịp thời.

Giờ đây, khi quả trứng khổng lồ đã khởi động hệ thống tạo ô-xy, không khí bên trong đã rất dồi dào.

Đường Phù Sơ hít một hơi thật sâu, ngũ giác dần khôi phục, tinh thần cũng trở nên nhẹ nhõm hơn hẳn.