Chương 5

Đường Phù Sơ cảm thấy hơi đau đầu, đó là di chứng sau chấn thương. Hắn rơi xuống nơi này khi đang truy đuổi Quân đoàn Tự do Liên bang. Lúc đó hắn dẫn theo một tiểu đội tấn công, sắp bắt được một đại tướng quan trọng của địch, không ngờ quay đầu lại thì đã bị tách khỏi đội.

Ngay sau lưng hắn, có một kẻ cùng phe bất ngờ đâm một nhát vào cơ giáp của hắn.

Đã có phản loạn trong quân đội.

Khi đó hắn đang điều khiển chiếc Ladon, cố gắng giữ vững thăng bằng, vừa thoát khỏi truy kích của quân địch và phản quân, chiếc Ladon bị thương nặng, cuối cùng rơi xuống nơi này.

Là thiếu niên trước mặt đã cứu hắn sao?

Đường Phù Sơ cẩn thận quan sát vị “ân nhân cứu mạng” này. Đến khi nhìn thấy phần thân dưới của thiếu niên nổi lên mặt nước, chiếc đuôi óng ánh vỗ nhè nhẹ lên mặt đá...

!!!

Là một tiểu nhân ngư!

Là sinh vật đã chính thức bị tuyên bố tuyệt chủng trong Đế quốc, không có từ nào có thể diễn tả hết sự chấn động trong lòng Đường Phù Sơ.

Thiếu niên kia... Lại là một nhân ngư! Nhân ngư cuối cùng trong toàn vũ trụ!

Ngân An tò mò ôm lấy cánh tay hắn, đuôi cá khẽ vỗ vào chân hắn: "Ngươi tên là gì?"

Hai người không nói cùng một ngôn ngữ, nhưng Đường tiên sinh vẫn từ ánh mắt tò mò của Ngân An mà đoán được ý cậu.

"Đường Phù Sơ." Hắn cố gắng giải thích: "Ta tên là Đường Phù Sơ, là một nguyên soái."

"À..." Tiểu nhân ngư cũng phát hiện ra hai bên không hiểu nhau, thấy rất khổ não: "Ồ... ngươi tên Đường Phù Sơ, là một... kẻ nhặt rác à."

Từ “nguyên soái” trong tiếng người phát âm hơi giống từ “nhặt rác” trong ngôn ngữ tộc nhân ngư.

Quả nhiên, là người nghèo khổ, chuyên đi nhặt rác. Hắn khỏe như vậy chắc chắn là do làm lao động nặng nhọc!

Nhưng mà... nhìn cũng đẹp trai ghê. Loài người mà đẹp thế này rồi vẫn phải đi nhặt rác sao?

Trong mắt Ngân An tràn đầy đồng cảm.

Cậu vỗ nhẹ lên vai Đường nguyên soái.

Đường Phù Sơ nhìn lại vết thương trên người mình, tưởng rằng tiểu nhân ngư đang lo cho thương tích của hắn, không khỏi thấy cảm động.

Xem ra, cậu thật sự là một tiểu nhân ngư ngây thơ và lương thiện.

Vậy thì... rất có thể chính là cậu đã cứu hắn.

"Còn cậu thì sao? Cậu tên gì?" Đường nguyên soái hỏi.

Ngân An hiểu được, thông qua nét mặt và giọng điệu của loài người, cậu có thể đoán ra câu hỏi.

"Ngân An, ta tên là Ngân An."

Cậu tự hào chỉ lên trời đầy sao, rồi chỉ vào đôi mắt lấp lánh và vảy bạc xinh đẹp của mình, biểu thị rằng: Cái tên này là vì tất cả những điều đó mà có.

Ánh mắt của Đường Phù Sơ trở nên dịu dàng, hắn mỉm cười: “Cái tên này rất hợp với cậu.”

Cảm nhận được Đường Phù Sơ đang khen mình, tiểu nhân ngư càng thêm vui vẻ.

Đó là cái tên do cha đặt cho, mà cậu thì rất thích cái tên ấy!

Lúc này, cả hai người đều chú ý đến việc Hải Mộng Thạch trên cổ Ngân An ngày càng sáng rực.

Ngân An để trần thân trên, vùng bụng có lớp cơ mỏng đẹp mắt, ngực cậu được ánh sáng từ viên Hải Mộng Thạch giữa ngực chiếu sáng mờ ảo.

Nhưng Đường Phù Sơ lại chỉ chăm chú nhìn vào viên đá phát sáng giữa ngực cậu.

Ngân An cúi đầu xuống, cũng thấy khó hiểu, chẳng lẽ... tên nhặt rác trước mặt mình, thật sự là người có duyên với mình sao?

Nói cách khác, là quý nhân của mình!?

Khi Hải Mộng Thạch phát sáng, tức là có chuyện tốt sắp xảy ra. Mà nếu ở cạnh người này mà đá lại sáng đến thế, vậy thì chắc chắn... hắn sẽ mang lại may mắn cho mình!

Ngân An vỗ vỗ vai Đường Phù Sơ, giọng đầy cảm khái: “Ngươi vượng cá đó!”

Đường nguyên soái không hiểu câu đó có nghĩa gì, nhưng cảm thấy viên đá này hẳn là thứ rất quan trọng. Thế là hắn mỉm cười với Ngân An, biểu thị sự vui mừng vì có thể gặp lại ân nhân cứu mạng.

Vì Hải Mộng Thạch sáng như vậy, nên Ngân An quyết định: Từ nay sẽ bám lấy Đường Phù Sơ không rời nữa.

Loài người à, ngươi mang lại may mắn cho cá đó!

Chỉ trong một khoảnh khắc, trong đầu Ngân An đã hiện lên rất nhiều ý tưởng. Liệu mình có thể đi theo hắn rời khỏi nơi này, cùng nhau đi tìm Hải Mộng Thạch tối thượng không?

Nếu tìm được viên đá kết tinh ngàn năm một lần của mẫu thụ, thì có thể... hồi sinh cha mình...

Ánh mắt của Ngân An trở nên nóng rực.