Julian vốn là một trị liệu sư cấp SS!
Cậu ta có gia thế hiển hách, hậu thuẫn vững chắc, bản thân lại cực kỳ mạnh mẽ, là người đứng đầu hệ trị liệu hiện nay được công khai thừa nhận.
Người muốn liên hôn với cậu ta thì xếp thành hàng, nhưng Julian chỉ một lòng với vị Nguyên soái nhà mình, cách ba ngày lại kiếm cớ chạy tới phủ Nguyên soái, song hình như Nguyên soái đại nhân hoàn toàn chẳng để ý.
Thế nhưng... chuyện này là thế nào?
Tại sao trị liệu sư mạnh nhất lại nằm dưới đất phun máu?
Những người có mặt ở đây đều là tinh anh, chỉ thoáng nhìn liền hiểu ra.
Hiệu ứng cuốn trôi.
Sắc mặt Đường Phù Sơ lạnh hẳn xuống.
Trong khoảnh khắc, hành lang như phủ đầy mây đen, áp lực nặng nề khiến mọi người gần như nghẹt thở, chỉ muốn bỏ chạy!
Mồ hôi lạnh trên trán Julian túa ra, gương mặt trắng bệch, lắp bắp xin lỗi:
“Xin lỗi... Em chỉ muốn làm quen với tiểu nhân ngư, bắt tay một cái, không ngờ lại...”
Cậu ta nhìn thấy vẻ mặt của Đường Phù Sơ, lạnh lùng đến mức gần như đáng sợ.
Ý định đổ lỗi của Julian lập tức tan biến, vội vàng nói: “Là em... là do tinh thần lực của em không ổn định, mới dẫn đến hiệu ứng cuốn trôi...”
“Tiễn khách.”
“Vâng...”
Julian không ngờ chỉ một câu đã bị đuổi thẳng:
“Em... Phù Sơ ca ca, em đến thăm anh mà...”
Đường Phù Sơ hoàn toàn không để tâm, chỉ cúi xuống, đặt tay lên trán tiểu nhân ngư: “Hút bao nhiêu tinh thần lực rồi? Để ta xem có tạp chất không?”
Ngân An gật gật đầu, ngoan ngoãn đưa tay ra: “Nhiều lắm, chỉ là có hơi đầy, tạp chất thì không sao, tôi có thể thanh lọc được.”
Ngân An quay sang nhìn Julian: “Tinh thần lực của cậu quá nhiều, làm tôi khó chịu, tôi có thể trả lại cho cậu không?”
Trả? Trả thế nào?! Đùa à!
Người ta có thể hấp thu toàn bộ tinh thần lực thì chỉ thấy đầy bụng, nhưng cậu ta thì không! Không phải ai cũng chịu nổi việc bị hút sạch trong nháy mắt rồi lại bị nhồi trả lại ngay sau đó! Muốn gϊếŧ người chắc?!
Hơn nữa, còn nói tinh thần lực của cậu ta có tạp chất?! Julian chỉ muốn phun thêm một ngụm máu nữa…
…
Lúc này, đội trưởng thị vệ kịp thời bước ra:
“Julian các hạ, xin mời.”
Phủ Nguyên soái không giống các nơi khác của quý tộc, không cần phải nể mặt cháu ngoại của Thái hậu. Đội trưởng thị vệ lập tức gọi hai binh sĩ, lôi Julian ra ngoài.
Julian bị đỡ dậy đưa ra ngoài, không cam lòng ngoái nhìn vào trong sân: “Đường Phù Sơ! Ngài Nguyên soái!”
“Ca ca!”
“Julian Taylor.” Giọng Đường Phù Sơ lạnh lẽo: “Ta nhớ là chúng ta không quen thân. Xin cậu sau này đừng dùng cách xưng hô vô lý nữa, chỉ cần gọi theo cách thông thường là được.”
Tựa như hoàn toàn không hề quen biết cậu ta.
“...” Julian cắn môi, ấm ức mà không cam lòng: “Vâng, Nguyên soái các hạ.”
Thì ra, ngay cả từng học chung một lớp, hắn cũng chẳng nhớ. Tin đồn cậu ta thầm mến hắn lan khắp nơi, Julian còn nghĩ rằng Đường Phù Sơ chỉ là người mặt mỏng, làm ra vẻ không để ý. Hóa ra là thật sự không để tâm.
Thậm chí có lẽ hắn biết, nhưng cố tình phớt lờ. Bây giờ lại càng quên sạch một cách tự nhiên. Đó mới là điều đáng sợ nhất.
Lúc này Julian mới thật sự nhận ra hiện thực, kẻ được xem là thiên chi kiêu tử như cậu ta, trong mắt Nguyên soái, hoàn toàn chẳng là gì cả.
...
Nguyên soái nhìn về phía tiểu nhân ngư, khẽ thở dài một tiếng. May là hắn đã kịp giảng giải cho cậu về hiệu ứng cuốn trôi, nên mới không bị thương tổn gì nghiêm trọng.
“Để ta xem, không thấy khó chịu ở đâu chứ?”
“Đầu... đầu hơi khó chịu.” Tiểu nhân ngư rúc lại gần.
Cảm giác như căng căng, lại hơi ngứa. Thế là Ngân An cọ nhẹ vào cổ áo của Nguyên soái, nơi phảng phất hương nắng.