Chương 32

“Đúng vậy, tôi cũng tham gia thử thách trang điểm nhân ngư, mới đăng đã được hẳn một trăm lượt thích. Các vị xem lớp trang điểm của tôi hôm nay thế nào?” Phu nhân Bess ngẩng cao đầu, hớn hở hỏi dưới ánh sáng.

Phu nhân Lý vỗ tay phụ họa: “Rất đẹp, rất đẹp. Nhưng thôi, ta vào chính đề đi. Tiểu nhân ngư đã cứu hoàng phi, năng lực trị liệu cực kỳ mạnh, chuyện này rốt cuộc có thật không?”

Phu nhân Bess bị ngắt lời, bĩu môi chẳng nói thêm. Nhưng phu nhân Lý vốn tính thẳng, mỗi lần đều đâm thẳng vào trọng tâm, khiến bầu không khí khách sáo thường bị xé toang.

Phu nhân Lâm vội đứng ra hòa giải: “Nếu đúng như vậy, thì chúng ta nhất định phải bái phỏng ngài nhân ngư, tranh thủ kéo gần quan hệ.”

Một vị phu nhân khác khẽ hừ: “Nhân ngư thì mong manh yếu ớt, lại còn là bảo vật trong tay nguyên soái đại nhân, liệu chúng ta có thể dễ dàng gặp được sao?”

Ngay lúc ấy, Hi Quỳnh từ sau giả sơn, dưới sự vây quanh của đám gia nhân, bước ra.

“Hoàng phi điện hạ đến rồi!”

“Hoàng phi đến rồi!”

Hi Quỳnh mỉm cười nhã nhặn. Y vốn không thích những buổi tiệc này, tập tục truyền lại từ đời trước. Nhưng thân là hoàng phi, y vẫn phải tận trách, giúp bệ hạ cân bằng thế lực hậu viện của giới quý tộc.

“Các vị hôm nay thật náo nhiệt.”

“Tất nhiên rồi, nghe nói hoàng phi đã tiếp xúc gần gũi với tiểu nhân ngư, ai nấy đều rất tò mò.”

“Tiểu nhân ngư có phải đúng như trong truyền thuyết, dịu dàng, lương thiện, lại yếu đuối không?”

Yếu đuối đồng nghĩa với thể chất kém, dễ bị khống chế, dễ nắm trong tay. Dù chưa chắc ai đó có thể lợi dụng được, nhưng nắm giữ thông tin trước vẫn có lợi hơn.

“Ồ, cậu ấy đương nhiên rất dịu dàng, lương thiện.” Hi Quỳnh nói: “Hôm nay tiểu nhân ngư vừa nhận được quang não, cậu ấy đã kết bạn với ta. Chúng ta có thể cùng xem thử cậu ấy đang làm gì.”

Hi Quỳnh trò chuyện với cậu mấy câu.

Ngân An có được quang não, đang vui vẻ mày mò. Người đầu tiên cậu thêm làm bạn chính là Hi Quỳnh.

Thấy Hi Quỳnh hỏi thăm, Ngân An liền gửi ngay một bức ảnh.

Hi Quỳnh đặt khung chat lên bàn tiệc, chiếu ra giữa bàn để thỏa mãn lòng hiếu kỳ của mọi người.

Một tấm ảnh chụp tiểu nhân ngư ôm con cua bị hàm răng thép cắn mất nửa thân xuất hiện trước mắt mọi người.

Trong ảnh, cậu đang cầm con cua gặm ngon lành, trông vui vẻ hết sức.

Hi Quỳnh vốn hiểu rõ về nhân ngư, y biết Ngân An tuyệt đối không phải hạng yếu đuối. Y vốn định nhân cơ hội này cảnh tỉnh đám quý phu nhân một phen, ai ngờ tấm ảnh đầu tiên mà tiểu nhân ngư gửi đi đã khiến tất cả phải sững sờ!

Hi Quỳnh suýt nữa thì bật cười, phải cố nhịn mới không lấy tay che miệng.

Mấy vị phu nhân hệ trị liệu trước mắt lập tức như cà chua bị sương đánh, vừa sốc vừa không dám tin.

Hi Quỳnh lúc này trong lòng khoan khoái vô cùng.

Quá thú vị rồi!

Ngân An gửi thật đúng lúc! Tuy rằng có phần “ngẫu nhiên trúng ý”, nhưng để cảnh tỉnh mấy phu nhân kia thì vẫn rất cần thiết.

Cảnh tỉnh bọn họ, thực chất là cảnh cáo thế lực đứng sau bọn họ: Không được coi thường nhân ngư, càng không được sinh ý đồ bất chính với nhân ngư.

Đối với ngài nhân ngư, có thể kết giao, có thể bày tỏ thiện ý, nhưng điều duy nhất tuyệt đối không được. Chính là ôm mưu toan lệch lạc.

Điểm này, Hi Quỳnh và bệ hạ có lập trường giống hệt nhau.

Bệ hạ có lẽ là vì tình sinh ý, còn y thì đơn thuần xuất phát từ sự yêu thích và tôn sùng đối với giống loài nhân ngư.