Dù sao thì, ba từng nói cha đã làm tổn thương lòng ông.
Đường Phù Sơ nghiêm túc nói: “Cái của cậu là của cậu, còn cái ta tặng là của ta.”
“Nhà bếp đã chuẩn bị bữa tối rồi, toàn là hải sản cậu thích.” Nguyên soái nhẹ giọng dỗ dành: “Chúng ta cùng đi ăn nhé.”
Hắn cẩn thận quan sát biểu cảm và động tác của Ngân An, bởi khi nãy hắn trêu chọc cậu hơi quá, liệu có khiến cậu giận không?
Nhân ngư nhỏ vẫy vẫy cái đuôi, trong lòng thì đắc ý vô cùng, nhưng ngoài mặt vẫn làm bộ giận dỗi.
Nguyên soái nói: “Ta tặng cậu một chiếc quang não thông minh.”
Đôi mắt của Ngân An lập tức sáng rực lên.
“Là cái này sao?”
“Đúng vậy. Nó có thể giúp cậu liên hệ với mọi người.”
Thật tuyệt quá! Cá vui lắm luôn!
Hôm nay cá tạm tha thứ cho ngươi một chút thôi đấy!
Thế là, người cũng rất vui, cá cũng rất vui, Nguyên soái ôm cá bước vào phủ.
Đại sảnh của Đường Phù Sơ rất rộng, hai người cùng nhau ở đó, ăn xong bữa hải sản.
Bữa tối hôm nay vô cùng phong phú, hơn nữa đây là lần đầu tiên Ngân An ăn loại cá hấp chín như vậy.
Không, trước kia cậu cũng từng ăn rồi, là lúc còn có ba. Nhưng kể từ khi ba rời đi, Ngân An chỉ ăn cá nhỏ sống để sống qua ngày, cái hương vị này đã sớm quên mất rồi.
Ngân An cầm lấy một con cua nướng.
Con cua đỏ au, nhìn thôi đã thấy ngon miệng.
Cậu liền há miệng cắn thẳng xuống.
Đội trưởng đội thị vệ đang đứng phía sau hai người trợn tròn mắt, vội vã định ngăn cản.
Thế nhưng, ngay giây tiếp theo, Ngân An đã cắn một miếng, ăn ngon lành.
Trong tay cậu, con cua bị ăn luôn cả thịt lẫn vỏ, chỉ còn lại một nửa, trên lớp vỏ còn in lại một hàng dấu răng nhỏ xíu.
Đội trưởng đội thị vệ cảm giác như răng mình đang run lập cập.
Không phải chứ?
Cậu trông vô hại như thế mà răng lợi lại ghê gớm đến vậy sao?
Đội trưởng đưa tay che miệng mình.
Y dù là con người nhưng cũng tự biết răng mình chẳng khỏe đến mức ấy!
Thật là không thể nhìn bề ngoài ngài nhân ngư mà đoán được!!
...
Trong vòng quý phụ ở Đế đô.
Mỗi tuần, các phu nhân quý tộc đều có một buổi tụ hội.
Tối nay, họ ngồi trong hoa viên phía sau hoàng cung, dưới ánh trăng nước chảy quanh bàn, cầu nhỏ uốn lượn. Một nhóm phu nhân cao quý ngồi quanh bàn tiệc ven dòng nước, tao nhã nâng chén, cùng chờ Hi Quỳnh đến.
Chủ đề tối nay chính là về tiểu nhân ngư.
Nghe nói hoàng phi đã được tiểu nhân ngư chữa trị, cứu cả tính mạng hoàng phi. Ai nấy đều vô cùng tò mò, chỉ chờ hoàng phi ra mặt giải đáp.
Hơn nữa, các trưởng bối trong gia tộc, thậm chí cả gia chủ cùng những nhân vật quan trọng, đều phái họ đến dò hỏi tin tức về tiểu nhân ngư.
Danh nghĩa là tụ hội, nhưng trên thực tế nơi này chính là thánh địa của những chuyện bát quái thượng lưu.
“Các chị em có xem trên mạng chưa? Tiểu nhân ngư ấy thực sự rất xinh đẹp.” Mỗi một nét trên tiểu nhân ngư đều hoàn toàn phù hợp với thẩm mỹ của con người.
Bởi vì giờ đây con người vốn đã mang đặc trưng thú hình, rất dễ trở nên thô kệch, thân hình cao to. Trái lại, dáng vẻ nhỏ nhắn, xinh đẹp, đáng yêu, đôi mắt sáng lấp lánh như tinh tú, gần như hoàn mỹ trên mọi phương diện của tiểu nhân ngư, lại trùng khớp tuyệt đối với sự theo đuổi cái đẹp của con người hiện đại.
Phu nhân Lâm vừa nói vừa cầm gương nhỏ chỉnh lại lớp trang điểm của mình: “Nghe nói bây giờ trên mạng đã thịnh hành mốt trang điểm nhân ngư rồi.”