[Khoang thoát hiểm tự động sửa chữa, 99%. Phát hiện vết nứt không thể phục hồi. Hạ cánh an toàn. Sắp mở ra, 3... 2...]
Ngân An biết đây là một dạng đếm ngược, định tránh ra xa một chút, nhưng lại vô tình chạm vào nút bên cạnh cửa quả trứng khổng lồ.
“Cạch” một tiếng, cánh cửa mở ra.
Ngân An tò mò thò đầu nhìn vào bên trong.
Chỉ thấy mọi thứ bên trong đã vỡ nát cả, bên trong nằm một con người, toàn thân đầy máu.
Con người kia có thân hình cao lớn, trông cao hơn cậu rất nhiều, vai rộng chân dài, ngũ quan cương nghị tuấn tú, khí chất anh tuấn vô cùng. Đôi mắt hắn nhắm chặt, dường như vẫn đang chìm trong giấc ngủ say.
Là bị thương nên hôn mê sao?
Ngân An ghé sát lại nhìn kỹ hơn.
Trên người người đàn ông ấy tỏa ra một luồng khí tức nguy hiểm.
Đó là khí thế sắt thép được rèn giũa qua vô số năm tháng sinh tử nơi chiến trường, dù đang hôn mê, nó vẫn chưa hề tiêu tán.
Giống như một con hổ dữ dù ngất đi cũng đủ khiến kẻ khác khϊếp sợ.
Đáng sợ thật đấy...
Hay là, mặc kệ đi?
Ngân An vốn là một tiểu nhân ngư không thích lo chuyện bao đồng.
Cứ để hắn ở đây, tự sinh tự diệt... Không, không được, chỗ này chắn tầm nhìn đảo nhỏ của mình quá, đẩy hắn trôi ra biển, mặc cho sóng đưa vào bờ hay cuốn ra khơi, sống chết gì thì... cũng chẳng liên quan gì đến mình.
Bỗng nhiên, viên Hải Mộng Thạch đeo trên cổ Ngân An phát sáng.
Sao lại thế?
Bao nhiêu năm nay, viên Hải Mộng Thạch của cậu chưa từng phát sáng.
Cậu còn tưởng... nó sẽ chẳng bao giờ sáng nữa cơ mà.
Hải Mộng Thạch là một loại đá may mắn mang ý nghĩa tiên tri. Khi gặp được người hoặc sự việc có ảnh hưởng tích cực đến vận mệnh của bản thân, nó sẽ phát sáng.
Nói cách khác, phát sáng, nghĩa là sắp có chuyện tốt xảy ra.
Ngân An vẫy vẫy đuôi, nhìn về phía người đàn ông đang hôn mê, bắt đầu do dự.
Hải Mộng Thạch đã phát sáng... Chẳng lẽ đi theo người đàn ông này, sẽ mang lại may mắn cho mình?
Nhưng nhìn hắn thảm quá, đáng thương quá đi mất.
Vì sao lại rơi xuống chỗ này? Gặp cướp vũ trụ à? Hay là hết năng lượng rồi?
Thôi vậy, cứ đưa hắn ra ngoài trước đã, ôm lên đảo nhỏ của mình đi.
Ngân An chần chừ một chút, rồi nhanh chóng hạ quyết tâm.
Hải Mộng Thạch tiên đoán không bao giờ sai!
Cứ miễn cưỡng cứu hắn một lần vậy!
Hy vọng khi tỉnh lại đừng có kéo chân mình, còn phải trả ơn nữa đấy!
Chỗ của Ngân An không cần tiền, cậu chỉ hy vọng đối phương có thể bắt thật nhiều cá nhỏ cho mình, rồi làm thành món cá khô của loài người.
Cha từng nói: "Loài người có rất nhiều món ăn ngon, cá khô là một trong số đó." Khi cha còn sống vẫn thường làm cho cậu ăn, nhưng từ sau khi cha rơi vào giấc ngủ dài, cả cậu và Lan Tinh đều không học được cách làm ấy.
Món ăn đó... đã thất truyền rồi.
Ngân An ăn cá sống suốt bao nhiêu năm, tuy với nhân ngư mà nói thế đã là mỹ vị, nhưng ăn mãi... cũng phát ngán.
Ngân An kéo, kéo mãi, mới nhận ra người này nặng quá sức tưởng tượng!
Cậu phải dùng hết sức toàn thân mới có thể lôi người đàn ông loài người này lên được đảo nhỏ của mình.
Trong lòng Ngân An âm thầm ghi sổ nợ: Làm tiểu nhân ngư mệt thế này, ngươi là người đầu tiên đấy!
Dĩ nhiên, nơi này ngoài sinh vật hoang dã thì không còn bất kỳ sinh vật thông minh nào khác, hắn cũng là người đầu tiên mà Ngân An từng gặp.
Đến lúc đó, nhất định phải bắt hắn bồi thường thật nhiều cá khô!
Ngân An nhìn những vết thương trên người đối phương, chắp hai tay trước ngực, bắt đầu ngâm nga khẽ khàng.
Giọng hát của nhân ngư trời sinh đã mang năng lực chữa lành.
Bầu trời đêm sâu thẳm, ngân hà trên cao là một dải thiên hà được dệt nên từ vô số ngôi sao lấp lánh. Tuyết dần ngừng rơi. Biển lớn Thương Lan cuộn sóng dưới làn sương mù nặng nề, gần như nối liền với bầu trời.