“Đi gọi ngự y, không... hãy mời cả Viện trưởng Thẩm.”
Ông nói: “Ngự y và Viện trưởng Thẩm đều phải mời đến, nhanh lên.”
“Rõ.” Phó quan đáp: “Bệ hạ, nhưng trung tâm nghiên cứu của Viện trưởng Thẩm rất bận rộn, e rằng khó mà ngay lập tức nghênh kiến.”
“Không sao, bảo y đến với tốc độ nhanh nhất có thể, ta chờ được.”
“Tuân mệnh.”
Viện trưởng Thẩm là người phụ trách Trung tâm Nghiên cứu Thanh lọc Năng lượng Cao và Sức khỏe Sinh mệnh của đế quốc, đồng thời là giáo sư kiêm viện trưởng. Tên y là Thẩm Khải Văn, mang dòng máu lai Trung – Tây, vì thế tên của y kết hợp cả đặc điểm phương Đông lẫn phương Tây, nằm ở khoảng giữa hai bên.
Hắn khẽ nói: “Không ngờ bệnh tình của hoàng phi lại nặng đến mức này.”
“Đúng vậy.” Ông thở dài: “May là y vẫn chưa mất lý trí, bằng không thì cũng không còn cách cứu vãn.”
Hi Quỳnh lại chẳng để tâm đến lời trò chuyện của hai người, dường như hoàn toàn không bận lòng về bệnh tình của mình. Ngược lại, y nhìn về phía tiểu nhân ngư trên xe lăn, xúc động đến mức lời nói lộn xộn, ánh mắt hết nhìn bệ hạ lại quay sang Ngân An:
“Bệ hạ, ngài, ngài chính là nhân ngư...”
Bao ngày qua, Ngân An đã hiểu khá rõ về từ “nhân ngư”, biết đó chính là cách loài người gọi giống loài của cậu.
Vì thế cậu khẽ gật đầu, mỉm cười: “Ừm, ta là.”
“Thật tốt quá, thật tốt quá, cuối cùng cũng được gặp một nhân ngư còn sống, đời này không uổng...” Hi Quỳnh dường như đã biết bản thân khó lòng cứu chữa, trong tâm trí chỉ luôn khắc khoải về nhân ngư, gần như hạnh phúc đến mức muốn ngất đi.
Ngân An: “...”
Sao lại có cảm giác như đang bước vào mấy câu chuyện Mary Sue mà ba từng kể thế này?
Một kiểu cuồng nhiệt hoàn toàn chẳng quan tâm đến tính mạng, chỉ để ý tới thứ mình thích!
À phải rồi, ba còn nói những nhân vật giống như vậy trong truyện thường được gọi là “trung nhị”.
Ngân An tuy chưa hiểu hết, nhưng chắc đối phương hiện giờ chính là cái trạng thái ấy rồi.
Nói chứ, chỉ gặp được cậu thôi mà lại kích động đến mức này sao?
Tuy vậy, Ngân An biết Hi Quỳnh không phải cố tình, mà là thật lòng!
Tiểu người cá có thể cảm nhận được tình cảm chân thành từ y, cũng như sự yêu thích thật sự dành cho mình.
Ngay lúc này, một gia nhân bỗng “phịch” một tiếng quỳ xuống.
Ngân An: "."
Chủ tớ nhà này thật sự cùng một kiểu mà!
Gia nhân của Hi Quỳnh dập đầu khẩn cầu: “Bệ hạ, Nguyên soái, nhân ngư đại nhân, xin các ngài hãy cứu lấy hoàng phi! Nghe nói đại nhân nhân ngư có thể chữa trị bất cứ sinh mệnh nào đang chịu đựng bệnh tật tinh thần...”
Đường Phù Sơ nói: “Câu này không đúng, y chỉ có thể chữa trị tinh thần rối loạn thôi. Hơn nữa, cậu ấy còn nhỏ tuổi, chưa chắc đã...”
Ngân An vươn tay, đặt nhẹ lên mu bàn tay của hắn.
Cậu khẽ cười: “Cá khô nhỏ.”
Bệnh của Hi Quỳnh đúng là có chút phiền phức, nhưng không phải là không thể trị.
Tinh thần rối loạn mà, trạng thái của Hi Quỳnh cũng nằm trong phạm trù này.
Chẳng qua y quá hiền hòa nên mới không biểu hiện ra tính công kích.
Đây cũng xem như may mắn, còn cứu được.
Đối với nhân ngư thì việc này chỉ là chuyện nhỏ thôi.
Thế thì các ngươi khóc cái gì?
Ngân An nhìn đám gia nhân trong phòng đều đang khóc lóc, liền vỗ vai một người.
Con người thật kỳ lạ, vừa rồi còn gồng mình chịu đựng, chủ nhân sắp mất mà mặt không biến sắc, giờ vừa nghe có thể chữa thì lại òa khóc.
“Được rồi, ta có thể trị, đừng khóc nữa.”
Ngân An dịu giọng an ủi.
Đám gia nhân nghe hiểu lời này, liền òa lên: “Nhân ngư đại nhân, chúng tôi không phải đau buồn, mà là nước mắt xúc động!”