Chương 24

Có người còn phân tích từng khung hình cảnh xuất hiện của Ngân An rồi đăng hẳn một bài dài:

[Tuy cảnh quay rất ngắn, nhưng mọi người xem đi, ở khung hình này nhân ngư nhìn vào ống kính! Cậu ấy đang cười với chúng ta, hơn nữa động tác này, dù mờ nhưng có phải giống như vẫy tay không?]

[Đúng đúng! Có lẽ là nhân ngư nhìn thấy ống kính, đang vẫy tay với chúng ta đó!]

Thế nhưng, trong lòng Nguyên soái, Ngân An chỉ ngáp một cái, bàn tay đặt lên vai Nguyên soái.

Căn bản cậu không hề biết một động tác vô ý lại gây ra cuộc thảo luận lớn đến thế.

Cậu thực sự chỉ vì quá buồn ngủ, dụi mắt rồi ngáp một cái mà thôi...

Hoàng cung rất lớn, lộng lẫy nguy nga. Tiểu nhân ngư phấn chấn tinh thần hơn hẳn, vươn người lên trên vai Nguyên soái Đường để nhìn quanh.

Nguyên soái đại nhân không những không tức giận, mà còn thấy rất thú vị. Tuy bề ngoài vẫn bình tĩnh, nhưng ai cũng nhìn ra được sự ung dung thỏa mãn của Nguyên soái đại nhân, khiến người ta không khỏi tặc lưỡi lấy làm lạ.

Nghe nói Ngân An các hạ đã cứu Đường tiên sinh, là ân nhân cứu mạng của Nguyên soái đó.

Thế nhưng, một vị Nguyên soái xưa nay lạnh lùng, xa cách, không dính tình người, nay lại biểu hiện như vậy, mọi người đều cảm thấy thật không bình thường, quá sức không bình thường!

Đám người hầu trong cung không nhịn được, ngứa ngáy tay chân, chỉ muốn mau chóng đổi ca lui xuống, để tụ tập với nhau bàn tán chuyện tiểu nhân ngư, cùng với sự thay đổi của Nguyên soái.

Còn có Bệ hạ, Bệ hạ nữa! Rõ ràng tâm trạng cũng rất tốt!

Nghe nói Bệ hạ còn có ý định nhận vị nhân ngư làm con nuôi, biết đâu mấy ngày nữa, bọn họ sẽ phải gọi là Điện hạ rồi.

Chuỗi biến hóa này khiến trong lòng đám cung nhân như bùng lửa, ngọn lửa tám chuyện cùng những toan tính nhỏ bé bùng cháy không ngừng.

Các cung đều không nhịn được muốn đi bẩm báo cho chủ tử nhà mình, mà đám hầu cận của Bệ hạ thì lại càng tò mò, nóng lòng muốn biết tiểu nhân ngư trong lòng Bệ hạ chiếm vị trí gì. Nhưng chỉ có phó quan thân cận của Bệ hạ mới biết nguyên nhân, trong tẩm điện của Bệ hạ, từ lâu đã luôn đặt một bức ảnh của một thiếu niên giống hệt tiểu nhân ngư!

Nhưng cho dù các cung nhân không rõ ngọn nguồn, có một điểm bọn họ đã đạt thành đồng thuận: Tiểu nhân ngư thật sự quá đẹp rồi!!

Dáng vẻ bám lên vai Nguyên soái, tò mò nhìn đông ngó tây kia, thật sự đáng yêu vô cùng!!

Trái tim của mọi người, không ngoại lệ, đều bị “đốn hạ” ngay tắp lự.

Trong cung, hoàng thất tông thân cùng đại quý tộc đều có địa vị nhất định, còn các vị trưởng lão của Viện Trưởng lão cũng ít nhiều có cung nhân riêng của mình.

Trong chớp mắt, Ngân An đã hút sạch toàn bộ ánh nhìn.

Không ít quý tộc thân cận với hoàng thất cũng chưa rời đi, đi theo dạo khắp hoàng cung. Còn các trưởng lão thì tuy không có mặt, nhưng họ có việc quan trọng hơn, mở ngay một cuộc hội nghị khẩn cấp về tiểu nhân ngư.

Viện Trưởng lão vốn không tham dự chính sự, nhưng họ gánh vác trọng trách quan trọng hơn: đánh giá từng chuyện xảy ra bên người Bệ hạ, xem liệu có ảnh hưởng đến đế quốc hay không.

Lần họp khẩn cấp này, chủ đề chính là việc bệ hạ ưu ái tiểu ngư nhân như vậy có vi phạm chuẩn mực hoàng thất không, và đồng thời nghiên cứu xem tiểu ngư nhân mang đến ảnh hưởng gì cho bệ hạ và đế quốc.

Các trưởng lão ngồi nghiêm chỉnh, thoạt nhìn rất trang trọng, nhưng trong mười người thì có tám kẻ tâm trí không đặt ở đây, hận không thể ngay lập tức chạy ra tiền viện để xem thử.