Mặt nước phía sau truyền đến tiếng động khe khẽ. Ngân An quay đầu lại, liền nhìn thấy một khối tròn màu lam nổi lên khỏi mặt biển. Phía sau nó là một chiếc đuôi như lá cỏ ba lá, nhấp nhô theo cơ thể bé nhỏ đang trồi lên.
Một cái đầu cá voi con đáng yêu màu xanh lam lộ ra khỏi mặt nước.
"Lan Tinh!" Ngân An vui mừng khôn xiết, đưa tay ra, chạm nhẹ vào trán của chú cá voi nhỏ.
Cá voi con nghiêng đầu, ngơ ngác nhìn cậu.
Cậu ấy hóa thành dáng vẻ của một thiếu niên loài người.
"Tiểu chủ nhân."
Ngân An ôm chầm lấy Lan Tinh: "Ngươi tới rồi! Ăn no chưa? Ta bắt cá cho ngươi nhé? Ngươi ở lại ngắm sao cùng ta."
Lan Tinh gật đầu: "Ừm. Tiểu chủ nhân, ta ăn no rồi. Người là thiếu gia, ta là nô bộc, làm gì có chuyện chủ nhân đi bắt cá cho kẻ hầu chứ, thiếu gia đừng nói vậy nữa."
Ngân An nắm lấy tay Lan Tinh: "Ngoài thân phận chủ tớ ra, chúng ta còn là bạn mà."
Lan Tinh cũng cười hiền lành, dù đã hóa thành thiếu niên, nhưng khi cười vẫn y hệt như một chú cá voi, mang theo cảm giác “Cá voi được nhân hóa”.
Thật đáng yêu.
Chỉ là Ngân An không biết, trong lòng Lan Tinh, tiểu thiếu gia nhà mình, nhân ngư nhỏ nhắn xinh đẹp như vậy, mới là đáng yêu nhất.
Thiếu gia từ màu tóc, màu mắt cho đến vảy và đuôi đều là loại cực phẩm trong tộc nhân ngư, huyết thống thuần khiết chính thống. Đừng nói là nhân ngư cuối cùng, cho dù tộc nhân ngư vẫn còn hưng thịnh, thì thiếu gia cũng tuyệt đối là quý tộc cao cấp.
Chỉ là... ngoài trừ... Bác của thiếu gia.
Thôi, không nhắc nữa.
Chuyện này Lan Tinh tuyệt đối không dám đề cập.
Anh trai của chủ nhân có lẽ đã tuẫn táng ở Mộng Di Nhã rồi.
Chủ nhân có thể đưa được tiểu thiếu gia thoát thân đã là may mắn lắm rồi.
Khi đó Lan Tinh còn nhỏ, nhớ không rõ nhiều chuyện...
Nhưng ít ra vẫn biết nhiều hơn Ngân An, người từ nhỏ đã nằm trong khoang ngủ đông.
Ngân An cùng tiểu Lan Tinh ngắm trăng ngắm sao, dần dần, mây đen kéo đến che mất ánh trăng, bầu trời bắt đầu rơi tuyết.
Cá voi con trở lại biển ngủ, còn Ngân An thì cuộn mình một mình, chiếc đuôi đặt bên mép đảo nhỏ, để tuyết rơi xuống từng hạt từng hạt lác đác.
Bỗng nhiên, một vệt sao băng xẹt qua bầu trời.
Kỳ lạ thật, sao băng ư?
Trong bầu trời như thế này... Lại có sao băng sao?
Sao băng rực rỡ lạ thường, càng lúc càng lớn, sắc màu rực rỡ, ánh sáng càng lúc càng chói lòa, cuối cùng biến thành một luồng sáng trắng chói mắt.
Rơi xuống...
Ba giây sau, một vật thể hình cầu khổng lồ, trắng toát, rơi xuống ngay bên cạnh Ngân An.
Một quả... trứng khổng lồ?
Cái gì vậy?
Ngân An giật mình, nhưng phần nhiều là vì tò mò.
Quả trứng khổng lồ màu trắng đang nổi lềnh bềnh trên mặt biển bên cạnh.
Vỏ trứng màu bạc trắng, có chỗ khoét rỗng, lại có chỗ cháy sém đen sì và xuất hiện vết nứt.
Ngân An ngồi dậy, bơi về phía quả trứng trắng ấy.
Cậu nằm bò lên lớp vật liệu trong suốt, nhìn một hồi lâu mới hiểu ra: Thứ này chính là “thủy tinh” mà cha từng kể.
Bên trong... hình như có một người.
Có mùi máu tanh.
Qua khe nứt, Ngân An phát hiện bên trong đang nằm một người loài người bị thương.
Đây là... khoang ngủ đông cỡ lớn?
Ngân An chưa từng tiếp xúc nhiều với công nghệ của loài người. Tuy trong gen có kế thừa tri thức, lại được cha kể nhiều chuyện, cậu có thể hiểu hầu hết sự vật, nhưng môi trường sống đơn điệu suốt thời gian dài khiến cậu hiểu cũng chẳng được bao nhiêu.
Thật ra thứ này là khoang thoát hiểm tự động, nhưng với Ngân An mà nói, nó không khác gì một khoang ngủ đông.
Dù gì thì, cũng đều là để cứu người cả.
Ngân An nhìn thấy trên cánh cửa của khoang thoát hiểm có một thanh màu xanh lá, từng vạch từng vạch một, trông như mức pin.
Trên đó ghi: “98%”.
Ngân An nhận ra được con số của loài người.
Cha từng dạy cậu.
Là có ý gì nhỉ?
Ngân An vẫy nhẹ đuôi.
Đột nhiên, một giọng máy móc từ hệ thống điện tử vang lên từ quả trứng khổng lồ, làm Ngân An giật nảy mình.