Ngân An ngồi bên bàn ngoan ngoãn chờ cơm. Vừa đợi, cậu vừa ngắm dải tinh thần lướt qua ngoài cửa sổ.
Tinh không thực sự vô cùng tráng lệ. Ngân An trước nay chỉ nhìn thấy từ mặt đất, chưa bao giờ được ngắm cảnh tượng rực rỡ như vậy giữa bầu trời.
Những vì sao lấp lánh kia, từng ngôi, từng ngôi, kỳ thực đều là những hành tinh khổng lồ.
Ngân An không nhịn được cảm thán trước sự kỳ diệu của tạo hóa.
Đầu bếp cẩn thận bưng lên một đĩa hoa quả cùng rau trộn.
"Ta không ăn, ngài ăn đi." Ngân An đẩy phần đồ ăn về phía Đường tiên sinh.
Thật đáng thương quá, sao chút thức ăn này lại như được nâng niu chẳng khác gì vàng bạc.
Vừa nãy lúc hai người bàn bạc, Ngân An đã để ý thấy rồi. Có vẻ như những thực phẩm này vô cùng quý giá, mà Đường tiên sinh lại nhường cho mình, chẳng lẽ là phép tắc đãi khách?
Trong sinh mệnh của Ngân An, những loại trái cây này vốn không hề hiếm lạ, chỉ là cậu lười đi lấy. Đến mùa, trên biển có thể tìm thấy vô số dừa, đảo hoang cũng khá phong phú về đồ ăn.
Ngồi cạnh Đường Phù Sơ là Thẩm Diễm cùng hai vị phó quan khác, tất cả đều cảm động không thôi. Tiểu nhân ngư đúng là quá hiểu chuyện rồi có phải không!!
Thân là loài sinh vật quý giá nhất, được các nhà khoa học và sinh vật học ca tụng là “báu vật của thế giới”, “món quà của Thượng Đế”, là chủng tộc mà toàn vũ trụ trong mộng cũng muốn hồi sinh, nhân ngư xứng đáng với những gì tốt đẹp nhất.
Thậm chí từng có người điên cuồng đến mức coi nhân ngư như vợ giấy trong tưởng tượng mà kết hôn.
Tình yêu của nhân loại đối với nhân ngư vốn chỉ là một vở kịch độc diễn điên cuồng, một phía đuổi theo, một phía thì đã biến mất không còn tung tích.
Với thân phận và địa vị như thế, vậy mà tiểu nhân ngư còn biết nghĩ cho bọn họ, thậm chí chủ động nhường phần đồ ăn!
Đợi đến lúc trở về Đế quốc, chỉ cần mọi người nhìn thấy tiểu nhân ngư, chắc chắn sẽ sôi trào lên cho mà xem!
Dĩ nhiên, cuối cùng tiểu nhân ngư vẫn được ăn.
Mọi người kích động nhìn nhân ngư ăn uống, dường như cậu ăn một miếng còn khiến bọn họ cảm thấy hạnh phúc hơn chính bản thân mình ăn.
Ngân An: "?"
Kỳ quái thật.
Ánh mắt của những người này quá kỳ quái đi!
Mình là con cá kỳ lạ nào sao?
Mình xấu lắm à? Hay là khác biệt đến mức ánh mắt bọn họ như hóa thành thực chất?
Ngân An bối rối quẫy nhẹ cái đuôi.
Là vì cái đuôi to này sao? Hay vì mình không có hai chân?
Ngân An đầy đầu nghi hoặc ăn xong bữa, bởi vì ăn rất sạch nên lập tức khiến mọi người kêu lên kinh ngạc.
Ngân An thầm nghĩ, đám tinh đạo này sao mà ồn ào quá vậy...
Hơn nữa, bọn họ sống khổ thật!
Ăn uống mà cũng phải tiết kiệm đến thế!
...
Ngân An và Cá heo nhỏ đi đến căn phòng được phân cho.
Đó là một căn phòng khép kín, có một phòng chính và một phòng phụ, hai người ở vừa vặn, lại còn rất rộng rãi.
Cá heo nhỏ mang theo cái bọc nhỏ, cẩn thận đặt bảo vật của bọn họ vào chỗ.
Trong bọc có mấy viên tinh thạch lấp lánh, vài món đồ nhặt được dưới biển, vòng tay làm từ răng cá mập, còn có một bộ... trang sức cha để lại cho cậu.
"Để đó đi." Ngân An buộc chặt lại cái bọc.
Ngân An muốn ra ngoài dạo một vòng, Cá heo nhỏ liền biến thành hình người, bế cậu đi ra, vừa hay gặp Đường Phù Sơ đang ngồi bên ngoài.
Để Cá heo nhỏ trở về trước, Ngân An ngồi riêng cùng Đường Phù Sơ.
Cậu có rất nhiều điều muốn hỏi Đường Phù Sơ, nhưng vì hai người không thông thạo ngôn ngữ của nhau, đến lúc mở miệng lại không biết nói thế nào.
Như vậy không ổn, nhất định phải học ngôn ngữ của đối phương mới được.
Hai người đồng thời nghĩ đến cùng một việc.