Ngô Chấp nửa ngơ ngẩn nửa bàng hoàng cầm tờ giấy lên, đọc đi đọc lại từng chữ một.
Rồi cậu nhìn Viện trưởng, nhìn tờ giấy, lại nhìn Viện trưởng, rồi lại nhìn tờ giấy.
"Ối giời ơi lão Lỗ!" Khóe môi Ngô Chấp không kìm được mà nhếch lên: "Diễn xuất của ngài dạo này lên tay gớm nhỉ! Cái màn vừa rồi thật quá, mượt quá đi mất! Giải Oscar nợ ngài một bức tượng vàng đấy! Viện trưởng Lỗ, tôi chính thức tuyên bố, kỹ năng diễn xuất này của ngài tuyệt đối có thể xưng hùng xưng bá trong giới phim ngắn cho người trung niên luôn!"
Viện trưởng rốt cuộc cũng không quản lý nổi biểu cảm nữa, bật cười thành tiếng.
Thứ Ngô Chấp đang cầm là một văn bản biệt phái của Tổng cục MOC. (Cơ quan quản lý thông tin)
Tổng cục MOC là đơn vị hợp tác với Khoa Báo chí và Truyền thông của họ, chuyên trách về an toàn thông tin.
Các báo cáo tư liệu của Ngô Chấp từng được MOC thông qua ba lần, hầu như năm nào họ cũng đòi Viện trưởng Lỗ cho Ngô Chấp sang đó làm việc.
Thế nhưng Ngô Chấp thì sao? Năm nào cũng tìm đủ mọi chiêu trò để từ chối khéo.
Năm đầu tiên là: "Bạn gái có bầu phải cưới ngay, chuyện đại sự đời người không thể chậm trễ"; năm thứ hai thành: "Chia tay rồi, lòng đau như cắt nên không màng công việc"; đến năm thứ ba, cậu còn lôi cả lý do: "Con mèo già nuôi hai mươi năm đã cưỡi hạc về trời, đau buồn khôn xiết nên phải để tang ba năm"... một lý do khiến người ta không biết nên khóc hay nên cười.
Lỗ Văn Xương tự phụ là người nhìn thấu hồng trần, nửa thân người đã xuống lỗ rồi mà chưa từng gặp ai như cái tay Ngô Chấp này... quấy rối một cách đầy chính nghĩa, mà lần nào cũng có thể bao biện cho mấy cái lý luận cùn của mình một cách kín kẽ, khiến người ta vừa tức vừa buồn cười.
Màn dọa dẫm vừa rồi thực sự là hạ sách cuối cùng khi ông bị cái tên trơn như lươn này dồn vào đường cùng.
"Văn Xương này." Ngô Chấp cầm lệnh điều động, giọng điệu trở nên sâu sắc: "Dù năm nào ngài cũng diễn vở này một lần, nhưng phải nói là, thật sự phải nói là..."
"Thôi thôi, bớt nịnh nọt đi!" Viện trưởng Lỗ bực bội ngắt lời, ngồi xuống ghế sofa cạnh Ngô Chấp, ngón tay gõ mạnh vào tờ lệnh: "Nói chuyện chính sự đây! Tổng cục MOC! Biệt phái hai năm! Quay về sẽ được nâng một bậc lương ngay lập tức! Điều kiện thế này là quá hời rồi đúng không?"
Ngô Chấp nhướng mày, bấm đốt ngón tay: "Năm kia bảo làm tốt sẽ được nhập hộ khẩu, năm ngoái đổi thành chia căn hộ cho nhân tài, năm nay chỉ còn lại nâng một bậc lương thôi à?" Cậu không nhịn được mà cười khẩy: "Cái MOC này đúng là “năm sau chẳng bằng năm trước” nhỉ! Sang năm thì sao? Có phải làm xong việc sẽ được phát một cái cờ thi đua “nhân viên xuất sắc” kèm một cái cúp là bình giữ nhiệt không? Ha ha ha ha..."
Viện trưởng Lỗ tức đến mức trợn mắt vuốt râu.
Ngô Chấp thấy đủ thì dừng, nắm lấy tay Viện trưởng: "Đồng chí Văn Xương! Tôi biết ngài thương tôi nhất! Nhưng ngài nhìn xem, khoa mình còn bao nhiêu thầy cô cần cù, luôn tích cực cầu tiến đấy thôi? Ngài đem cơ hội này chia cho họ một ít có được không? Cái loại người như tôi ấy mà..." Cậu thở dài: "Thực sự chẳng có chí hướng gì lớn lao đâu. Với lại, bây giờ trong khoa ai cũng đồn tôi là con rơi của ngài rồi, ngài mà cứ sủng ái tôi lộ liễu thế này thì danh tiếng của tôi càng khó mà rửa sạch được!"
"Xì! Tôi không đẻ ra nổi cái loại nghịch tử như cậu đâu!" Viện trưởng Lỗ bực mình hất tay Ngô Chấp ra: "Cậu nói xem! Hả? Cậu thì gia đình chưa lập, người yêu cũng không, cái tuổi chưa có gì vướng bận thế này! Cơ hội tốt như vậy, bao nhiêu người tranh nhau vỡ đầu không được! Sao đến lượt cậu lại cứ như muốn lấy mạng cậu thế hả? Đây mà là hại cậu chắc?"
Ánh mắt Ngô Chấp rơi trên chậu lan đang xanh tốt bên cửa sổ, thong thả nói: "Tôi bận lắm Viện trưởng ạ, bên Khoa Mỹ thuật tôi còn nhận một dự án cực kỳ, cực kỳ lớn lao, thiếu tôi là dự án đó “đứng hình” ngay."
"Cậu giỏi gớm nhỉ!" Lỗ Văn Xương suýt thì cười vì tức: "Để tôi xem bên Mỹ thuật thiếu cậu thì “đứng hình” kiểu gì! Tôi nói cậu nghe, năm nào cậu cũng chạy sang đó bận bịu túi bụi, rốt cuộc là vì cái gì?"
Ngô Chấp chậm rãi giơ hai ngón tay lên, kẹp một điếu thuốc hư ảo đưa lên miệng rít một hơi, rồi hướng lên trần nhà từ từ nhả ra một vòng khói không tồn tại.
Ánh mắt cậu trở nên xa xăm, sâu thẳm, cất giọng trầm bổng như đang ngâm vịnh: "Vì... giang sơn thái bình, bốn bể yên vui."
Vẻ thâm trầm làm bộ làm tịch này chưa duy trì nổi hai giây thì tiếng chuông điện thoại đột ngột xé toạc bầu không khí có phần nực cười trong văn phòng.
Ngô Chấp giật nảy mình, cuống cuồng móc điện thoại từ túi quần ra: "Alo? Bùi Ưu à?"
"Ngô... Ngô Chấp! Anh mau... mau về đi! Xảy ra chuyện lớn rồi!"
Ngô Chấp chỉ tay loạn xạ vào điện thoại cho Viện trưởng thấy, miệng vâng dạ cho có lệ, rồi đôi chân như lắp động cơ lao vυ"t ra khỏi cửa phòng Viện trưởng.
Ngoài hành lang, Ngô Chấp nắm chặt chiếc điện thoại đã ngắt máy, trên mặt vẫn còn sót lại chút kinh ngạc.
"Khá khen cho các người..." Cậu lẩm bẩm: "Tất cả đều đi tu luyện kỹ năng diễn xuất hết rồi à? Cái cô Bùi Ưu này làm quân bài hộ tống cũng tận tâm gớm, giọng khóc lóc nghe như thật vậy..."
Thế nhưng khi lững thững quay về văn phòng, cách một cánh cửa, Ngô Chấp đã nghe thấy bên trong vang lên những tiếng động dồn dập, hỗn loạn.
"Tìm gì thế?" Ngô Chấp đẩy cửa hỏi.
Bùi Ưu ngẩng đầu lên, giọng run rẩy không ra hơi: "Ngô Chấp! Bản thảo của hiệu trưởng Bạch... cuốn sổ tay công tác bản gốc từ thời kỳ đầu lập trường... mất tích rồi!"
Ngô Chấp lập tức cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc từ lòng bàn chân lên đến đỉnh đầu.
Bản thảo đó không phải là tài liệu văn hiến thông thường! Đó là tài liệu lịch sử cốt lõi được Ban Tuyên giáo và Hội đồng biên soạn lịch sử trường đặc cách cho mượn để chuẩn bị cho kỷ niệm 100 năm ngày sinh của hiệu trưởng Bạch Minh Lãng vào năm sau!
Bùi Ưu đang đảm nhận dự án trọng điểm của lễ kỷ niệm... "Tư tưởng và thực tiễn truyền thông của hiệu trưởng Bạch Minh Lãng thời kỳ đầu lập quốc".
Bản gốc giấy đã ngả vàng với những nét chữ mạnh mẽ đó chứa đựng quỹ đạo tư duy của ông, thậm chí còn có cả bản phác thảo ý tưởng dàn trang báo trường thời kỳ đầu do chính tay ông vẽ.
Đó là một trong những hồ sơ nguyên gốc cấp cao nhất và được quan tâm nhất trong toàn bộ đại lễ kỷ niệm.
Nếu làm mất, không chỉ Bùi Ưu bị kỷ luật, mà có khi cả chuỗi hoạt động kỷ niệm năm sau cũng bị ảnh hưởng theo.
"Bình tĩnh! Hít thở sâu vào!" Ngô Chấp cầm mấy xấp luận văn quạt cho Bùi Ưu, ép cô phải trấn tĩnh: "Lần cuối cùng cô xác nhận nó còn ở đây là lúc nào? Để ở đâu? Cô có chắc là không cầm đi chỗ khác không?"
"Sáng nay tôi còn lật xem mà! Ngay trên cái bàn này này!" Bùi Ưu chỉ tay vào bàn làm việc của mình, giọng nghẹn ngào.
"Lúc cô ra ngoài có khóa cửa không?" Ngô Chấp hỏi.
"Có khóa mà."
"Được! Thế thì không thể mất được, chúng ta cùng tìm!"