Chương 8: Có chỉ thị gì

Buổi diễn thuyết bắt đầu.

Giọng nói trầm thấp, chuẩn xác, đầy sức hút như tiếng đàn cello lan tỏa qua hệ thống âm thanh chất lượng của hội trường, lập tức thu phục sự chú ý của tất cả mọi người.

Lúc đầu, Ngô Chấp còn định làm việc riêng, nhưng càng nghe, cậu càng thấy người tên Sở Hoài này thực sự có bản lĩnh.

Chủ đề tuy là "An toàn thông tin" cũ rích, nhưng anh lại chọn một hướng đi độc đáo, tập trung vào mảng "Hoạt động gián điệp" đầy bí ẩn và thực tế.

Từ việc gián điệp xâm nhập qua lừa đảo mạng, kỹ thuật thao túng tâm lý, mua chuộc bằng tiền bạc, cạm bẫy mỹ nhân... cho đến cách nhận diện hành vi khả nghi từ những chi tiết nhỏ nhất; từ logic cốt lõi của việc rò rỉ thông tin đến phân tích những vụ án nghẹt thở có thật trong thực tế...

Sở Hoài giảng giải cực kỳ mạch lạc, dễ hiểu.

Không có sự khô khan của việc đọc sách giáo khoa, cũng không có vẻ bề trên giáo điều.

Mỗi luận điểm của Sở Hoài đều đâm trúng tử huyệt của vấn đề an toàn thông tin; mỗi vụ án đều lôi cuốn và đầy tính gợi mở.

Ngô Chấp cảm nhận rõ ràng từng chữ Sở Hoài nói ra đều mang hơi thở của thực chiến và nhãn quan sắc bén, lạnh lùng.

Tuyệt vời hơn cả là chất giọng đó... trầm ấm, dày dạn, ổn định, nhả chữ rõ ràng, đặc biệt ở một số âm tiết quan trọng, anh tự nhiên tạo ra một loại âm đuôi cực kỳ êm tai.

Đang chăm chú nghe giảng, điện thoại trong túi Ngô Chấp chợt rung lên.

Cậu lấy ra xem, màn hình hiện tin nhắn của Viện trưởng Lỗ: [Hết buổi diễn thuyết, lên văn phòng tôi.]

Ngô Chấp nhếch môi tạo thành một đường cong đầy ẩn ý, quay màn hình cho Bùi Ưu xem: "Nhìn đi, lãnh đạo lại định “quy tắc ngầm” tôi rồi."

Bùi Ưu liếc nhìn màn hình, cười khẩy: "Anh á? Nhắm vào anh thì được cái gì? Vì anh quá bướng hay vì anh quá lười tiến thủ?"

"Đau lòng quá bạn hiền ơi." Ngô Chấp ôm ngực đầy cường điệu, sau đó quay sang: "Nói nghiêm túc nhé, nếu nửa tiếng sau không thấy tôi ra thì cô hiểu rồi đấy."

"Vẫn là chuyện bảo anh làm Phó Viện trưởng à?"

"Chắc không đâu." Ngô Chấp chống cằm: "Nghe nói đã có ứng viên mới rồi."

"Ngô Chấp, anh nói thật cho tôi nghe, Viện trưởng bảo anh làm Phó Viện trưởng phụ trách giảng dạy, sao anh chết sống không chịu nhận?" Bùi Ưu nhìn anh với vẻ tiếc rẻ: "Biết bao nhiêu người mong mà không được cái cơ hội này..."

"Người trẻ như cô không hiểu đâu, năng lực càng lớn, trách nhiệm càng cao." Ngô Chấp vặn chai nước khoáng, thổi nhẹ vào miệng chai.

"..."

Ngô Chấp vừa uống nước vừa nhìn Sở Hoài đang diễn thuyết đĩnh đạc trên đài, bỗng linh tính mách bảo: "Này, lão Lỗ đã kết nối được với bên Cục Đặc vụ, cô bảo... liệu có thể sắp xếp cho sinh viên mình sang đó thực tập không? Chỗ đó chắc chắn học được nhiều thứ hay ho lắm."

Bùi Ưu nghe vậy liền giơ ngón tay cái với Ngô Chấp: "Nhìn xem! Nhìn cái tầm vóc và tầm nhìn chiến lược của thầy Ngô nhà mình chưa! Sau này người ta đề cử anh làm Hiệu trưởng, tôi nhất định sẽ bỏ phiếu cho anh!"

Kết thúc buổi diễn thuyết, Ngô Chấp không chần chừ, đi thẳng tới văn phòng Viện trưởng.

Cậu gõ cửa lấy lệ, chẳng đợi bên trong lên tiếng đã đẩy cửa bước vào như người nhà.

Trong phòng đúng là chỉ có mình Viện trưởng Lỗ, ông đang nhìn màn hình máy tính, vẻ mặt khá nghiêm trọng xử lý việc gì đó.

Ngô Chấp như bước vào phòng khách nhà mình, thản nhiên thả mình xuống ghế sofa: "Gì thế lão Lỗ? Triệu tập gấp gáp thế này là có chỉ thị gì?"

Viện trưởng Lỗ nghe tiếng thì ngẩng đầu lên, ánh mắt dừng lại trên bộ dạng của Ngô Chấp: chiếc áo hoodie xám rộng thùng thình, quần jean bạc màu.

Ông cau mày: "Cậu nhìn lại cái thứ cậu đang mặc đi, có tí dáng dấp giáo viên nào..."

"Ấy... dừng lại!" Ngô Chấp chặn họng trước: "Đây là trang phục chỉ định cho chuyến lưu diễn toàn cầu của chúng tôi đấy."

"..."

Đối với thói nói hươu nói vượn của Ngô Chấp, Viện trưởng Lỗ đã tu luyện đến cảnh giới miễn nhiễm, ông chẳng thèm chấp, ngả người ra chiếc ghế da rộng lớn: "Tôi vừa nghe nói, hai hôm trước... đầu cậu suýt nữa thì nát bươm à?"

Ngô Chấp ngẩn người, sau đó phản ứng lại ngay: "Sở Hoài nói với thầy à?"

"Ừ."

Ngô Chấp nheo mắt: "Hai người rốt cuộc có quan hệ gì thế? Lúc nãy ở hội trường tôi đã định hỏi rồi, gọi nhau thân mật gớm, “Tiểu Hoài” cơ à?"

"Mối quan hệ giữa tôi với cậu ấy thế nào mà còn phải giải thích với cậu nữa hả?" Viện trưởng Lỗ hừ một tiếng từ trong mũi, đứng dậy thong thả đi tới chỗ máy lọc nước tự rót cho mình một ly.

"Dạ không cần, không cần đâu ạ." Ngô Chấp vội vàng xua tay: "Ngài mà muốn nói thì tôi cũng chẳng dám nghe, đời tư của lãnh đạo, phải tôn trọng, hết sức tôn trọng!"

"Cậu chỉ được cái mồm là giỏi." Viện trưởng Lỗ bưng ly nước quay lại bàn làm việc, ông không ngồi xuống mà cúi người kéo ngăn kéo, rút ra một tờ giấy: "Lúc nãy trước khi rời đi, Sở Hoài có nói chuyện với tôi vài câu, cậu ấy bảo vụ của Cẩu Sảng đã được điều tra xong xuôi hết rồi."

"Ý ngài là sao?" Nụ cười trên mặt Ngô Chấp biến mất hẳn, cậu thậm chí còn ngồi thẳng lưng lên: "Chẳng phải hai hôm trước đã điều tra rõ rồi sao? Thông báo vụ việc cũng đã đăng rồi mà!"

Viện trưởng Lỗ chậm rãi lắc đầu, thần sắc nghiêm trọng chưa từng thấy: "Đó là cách nói với bên ngoài, còn thực hư bên trong thế nào, Cục Đặc vụ vẫn luôn bí mật điều tra."

Ngô Chấp trợn tròn mắt: "Rồi sao nữa ạ?"

Viện trưởng Lỗ cầm tờ giấy, vòng qua chiếc bàn làm việc rộng lớn đi đến trước mặt Ngô Chấp: "Sở Hoài vừa nói với tôi... họ đã nắm trong tay bằng chứng, xác định cậu chính là một trong những đồng phạm của Cẩu Sảng trong việc gây rối trật tự công cộng! Tính chất cực kỳ nghiêm trọng!"

"Cái gì cơ?" Ngô Chấp hoàn toàn ngơ ngác, cậu bật dậy khỏi ghế sofa: "Không... lão Lỗ! Oan cho tôi quá! Sao chuyện lại thành ra thế này..."

"Chát!" một tiếng, Viện trưởng Lỗ đập tờ giấy xuống mặt bàn trà giữa hai người: "Ngô Chấp, nể tình... tình nghĩa chúng ta bao nhiêu năm qua, phía tôi vẫn có thể cố sức bảo lãnh cho cậu một tay. Hay là... nhân lúc này, cậu lánh đi đâu đó một thời gian xem sao?"