Chương 7: Có tật giật mình à

Trời xuân dìu dịu, Ngô Chấp đạp chiếc xe đạp cũ mèm, lững thững tiến về phía tòa nhà của khoa.

Chân trái cậu vừa chạm đất, còn chưa kịp dựng chân chống cho vững thì một tiếng gọi đầy quyền uy đã đuổi sát sạt tới: "Ngô Chấp! Anh không nhanh cái chân lên được à!!!"

Là đồng nghiệp Bùi Ưu.

Ngô Chấp thong dong rút chìa khóa, còn cẩn thận vuốt lại mấy lọn tóc mái bị gió thổi bay lòa xòa: "Gì mà vội thế... chẳng phải chín rưỡi mới bắt đầu sao?"

"Chín rưỡi?" Bùi Ưu lao thẳng xuống bậc tam cấp, chỉ vào đồng hồ đeo tay: "Nhìn đi! Chín giờ hai mươi rồi! Đi bộ đến đó không tốn thời gian chắc? Hội trường nằm tận phía bên kia cơ mà!"

Cô bực bội đẩy gọng kính: "Viện trưởng đã gào thét trong nhóm ba lần rồi! @Tất cả thành viên! Thực ra ông ấy chỉ nên @ mỗi mình anh thôi! Mau lên! Khóa xe rồi đi nhanh hộ cái!"

Hai người sánh bước trên con đường rợp bóng cây dẫn đến đại hội trường.

Bùi Ưu ôm khư khư chiếc máy tính, bước đi vội vã, còn Ngô Chấp thì một tay đút túi quần, một tay xoa xoa sau gáy.

"Lão Lỗ bị sao thế nhỉ? Bình thường mấy buổi học tập an toàn kiểu này ông ấy toàn “lặn” không sủi tăm mà, sao hôm nay lại bày vẽ thế?" Ngô Chấp hỏi.

"Nghe nói buổi diễn thuyết lần này là đích thân Viện trưởng liên hệ mời về đấy."

"Hử?"

"Anh không xem thông báo nội bộ hai hôm trước à? Giáo sư Lưu ở trường đại học bên cạnh “ngã ngựa” rồi! Là gián điệp đấy!" Ánh mắt Bùi Ưu lộ vẻ căng thẳng: "Chuyện này ảnh hưởng cực kỳ tệ hại, nghe đâu khối sinh viên cũng bị ông ta dắt mũi làm lệch lạc tư tưởng rồi."

Ngô Chấp cười khẩy: "Chẳng phải ông ta dạy bên ngành Vật liệu sao? Bán được bí mật gì cơ chứ? Công thức nghiên cứu hỏa hầu tốt nhất để xào bụi phấn viết bảng à?"

"Chậc! Cái miệng anh thật là!" Bùi Ưu cau mày, thúc cùi chỏ một cái rõ đau vào người cậu: "Các dự án nghiên cứu tiền đề, dữ liệu kỹ thuật cốt lõi đều nằm trong phòng thí nghiệm của các trường đại học đấy! Anh tưởng chuyện đùa chắc?"

Nụ cười bất cần trên mặt Ngô Chấp càng sâu hơn: "Này lão Bùi, nói nghiêm túc nhé, trong tay tôi thực sự có chút “tin nội bộ độc quyền” đấy... cô có “đường dây” nào không? Anh em mình cũng muốn..." Cậu xoa ngón cái và ngón trỏ vào nhau, làm động tác đếm tiền phổ biến toàn cầu.

Bùi Ưu khựng lại, trợn mắt nhìn cậu như nhìn kẻ điên: "Anh cứ đợi đấy Ngô Chấp! Sớm muộn gì anh cũng bị tống giam thôi!"

Cánh cửa gỗ nặng nề của đại hội trường được đẩy ra, tiếng người xôn xao ùa vào mặt.

Ngay khi bước chân vào cửa, Ngô Chấp đã thấy Viện trưởng Lỗ đang đứng trên khán đài.

Hôm nay Viện trưởng ăn vận cực kỳ trịnh trọng với chiếc sơ mi kẻ caro đỏ đen sặc sỡ đến nhức mắt, kết hợp với chiếc quần yếm màu nâu trông hơi nực cười và chiếc nơ thắt cổ quý giá của ông.

Chơi hẳn bộ lễ phục cao cấp nhất luôn cơ à, lão Lỗ.

Ngô Chấp hớn hở bước tới, nhưng bước chân đột ngột khựng lại khi nhận ra người thanh niên dáng người thẳng tắp đang đứng cạnh Viện trưởng chính là Sở Hoài.

Sở Hoài hôm nay mặc một chiếc áo khoác kaki màu be, bên trong là sơ mi trắng, mái tóc đen tuyền được chải ngược ra sau gọn gàng, để lộ vầng trán cao đầy đặn và đôi mắt sâu thẳm điềm tĩnh.

Rõ ràng là bộ đồ cực kỳ giản dị nhưng lại toát lên khí chất chín chắn của một cán bộ kỳ cựu, khác hẳn với vẻ anh dũng bức người của hai hôm trước.

Nụ cười cợt nhả trên mặt Ngô Chấp thu lại quá nửa một cách kín đáo, cậu vô thức đứng thẳng lưng, lễ phép đi đến trước mặt Viện trưởng, thậm chí còn hạ thấp giọng: "Chào Viện trưởng."

"Tiểu Ngô đến rồi à." Viện trưởng Lỗ rất vui vẻ, đưa tay vỗ vỗ vai Ngô Chấp, sau đó nghiêng người giới thiệu trịnh trọng: "Lại đây, giới thiệu với cậu, đây là Sở Hoài, Chủ nhiệm Sở của Cục Đặc vụ thành phố chúng ta! Cũng là diễn giả chính của buổi hôm nay." Ông lại quay sang Sở Hoài, cười rạng rỡ: "Tiểu Hoài à, đây chính là tài năng trẻ của Viện chúng ta mà tôi đã nhắc với cậu trước đây, thầy Ngô Chấp."

Ngô Chấp bắt gặp ánh mắt sâu hoắm của Sở Hoài, cậu đưa tay ra: "Chủ nhiệm Sở, ngưỡng mộ đã lâu."

Sở Hoài khẽ nhíu mày, ánh mắt dừng lại trên mặt Ngô Chấp một thoáng rồi cũng đưa tay ra bắt hờ một cái.

Tay hai người một lạnh một nóng, vừa chạm đã rời.

Ngay khi Ngô Chấp quay người định đi về phía chỗ ngồi, cậu hơi khựng lại, nghiêng nhẹ người về phía Sở Hoài, dùng tông giọng đầy trêu chọc mà chỉ hai người nghe thấy: "Chủ nhiệm Sở, việc của anh... cũng đa năng gớm nhỉ."

Nói xong, chẳng đợi phản hồi, cậu đã quay lưng đi thẳng.

Vừa ngồi xuống cạnh Bùi Ưu, cô nàng đã không nhịn được mà sáp lại gần với bộ mặt hóng hớt lộ rõ: "Này! Lão Ngô! Người kia là ai thế? Nhìn đẹp trai quá!"

"Ừ, con lớn 7 tuổi rồi đấy, có lấy thông tin liên lạc không tôi đẩy qua cho?" Ngô Chấp vờ móc điện thoại.

"Không không không." Bùi Ưu vội ngăn lại: "Tôi chỉ cảm thán một câu thôi, khí chất tốt thật đấy, anh ta tên gì?"

Ngô Chấp lười biếng tựa lưng vào ghế, hất cằm về phía màn hình lớn phía trước: "Viết lù lù trên đó kia kìa, Sở Hoài."

"Oa! Cái họ đặc biệt thế, anh ta ở bộ phận nào? Ban quản lý mạng à?"

"KGB (*) của thành phố Xuân Lam đấy."

(*) Cơ quan tình báo nổi tiếng của Liên Xô trước đây.

Bùi Ưu lập tức hít một hơi khí lạnh, mắt trợn tròn: "Cục... Cục Đặc vụ ư?"

Ngô Chấp gật đầu đầy vẻ thông thạo.

"Trời đất ơi..." Bùi Ưu liếʍ đôi môi hơi khô: "Tôi... tôi cứ tưởng đây chỉ là một buổi diễn thuyết phổ thông theo lệ thôi... thế này là... nâng tầm quy mô trực tiếp rồi à?"

Ngô Chấp liếc xéo cô, ánh mắt chẳng thèm che giấu vẻ giễu cợt: "Cô Bùi... cô có tật giật mình à?"

"Đi chết đi! Anh mới có tật ấy!" Bùi Ưu thúc mạnh vào tay Ngô Chấp một cái.

Giữa lúc hai người đang chí choe, Ngô Chấp vô tình đưa mắt về phía trước.

Khi lướt qua bục giảng, cậu phát hiện Sở Hoài đang chuẩn bị bắt đầu và đang nhìn chằm chằm vào mình không rời mắt.

Ngô Chấp lập tức thu lại vẻ cợt nhả, cung kính gật đầu chào Sở Hoài một cái.