Chương 6: Tra được gì rồi

Phố xá lúc bốn giờ sáng vắng lặng như tờ, chỉ có vài chiếc taxi lướt qua như những bóng ma.

Sở Hoài hạ cửa kính, không khí lạnh lẽo ùa vào giúp anh dịu đi cơn hỏa trong lòng.

Đi được nửa đường, điện thoại lại reo, vẫn là Vũ Hàng: "Anh Sở! Đừng đến bệnh viện nữa! Cẩu Sảng chạy rồi!"

Cơn giận của Sở Hoài bùng lên: "Chạy đi đâu?"

"Tôi thấy hắn đang hướng về đền Tướng Quân!"

"Rầm!" Sở Hoài đấm mạnh một cú vào vô lăng!

Khi Sở Hoài lái xe đến nơi, trời đã hửng sáng như màu bụng cá chết, đền Tướng Quân lại bị vây kín không lọt một giọt nước.

Vô số người giơ điện thoại lên cao để quay chụp.

Sở Hoài ngẩng lên nhìn, tim lập tức vọt lên tận cổ họng!

Tượng thần Phương Hiền vì có vật rơi nên xung quanh đã dựng giàn giáo.

Cẩu Sảng đang mặc bộ đồ bệnh nhân mỏng manh, cái đầu trọc lốc, chẳng biết định làm gì mà đã leo lên tận đỉnh giàn giáo.

Dáng người gầy gò của hắn run rẩy trong gió lạnh, trông tuyệt vọng như thể giây sau sẽ bị thổi bay xuống vực thẳm!

Da đầu Sở Hoài tê dại, đây không còn là một trò hề đơn thuần nữa, chỉ cần một sơ suất nhỏ, nó sẽ biến thành một cơn sóng thần dư luận không thể cứu vãn!

Hiện trường đã có người gọi cứu hỏa, Sở Hoài hít một hơi thật sâu, ngẩng đầu hét lớn: "Cẩu Sảng!"

Tiếng hét lọt thỏm giữa đám đông ồn ào, Cẩu Sảng không hề phản ứng.

Đúng lúc Sở Hoài đang bó tay thì bên cạnh vang lên một giọng nói rõ ràng, bình tĩnh và đanh thép: "Cẩu Sảng, trên đó lạnh lắm, xuống đi. Có chuyện gì chúng ta đều có thể thương lượng."

Sở Hoài kinh ngạc quay đầu, thấy Ngô Chấp xuất hiện từ lúc nào, đang cầm cái loa cầm tay nhỏ dành cho hướng dẫn viên, hô hoán về phía Cẩu Sảng.

Chẳng hiểu sao, nhìn thấy Ngô Chấp, Sở Hoài bỗng thấy an tâm một cách kỳ quái.

Giữa lúc sững sờ, Cẩu Sảng đã đáp lời.

"Tôi đã nhận lỗi rồi mà! Tại sao vẫn không buông tha cho tôi?" Tiếng Cẩu Sảng nghẹn ngào, vọng từ trên cao xuống đầy vẻ tuyệt vọng và sợ hãi.

"Không ai không buông tha cho cậu cả! Xuống trước đi, có gì nói nấy!" Ngô Chấp tiếp tục dùng loa bình tĩnh đáp lại.

"Anh nhìn tóc tôi này... rụng hết sạch rồi... người tôi đau nhức quá... đây là thần phạt! Là báo ứng!" Cẩu Sảng hét lên đầy kích động.

Người xem tụ tập ngày càng đông, phóng viên đài truyền hình cũng đã tới, đèn flash nháy liên hồi.

"Cẩu Sảng." Ngô Chấp đổi sang tông giọng kiên nhẫn hơn: "Chúng ta phải tin vào khoa học, bình tĩnh lại đi. Xuống đây, chúng ta cùng giải quyết vấn đề, được không?"

"Tôi đang giải quyết vấn đề đây, tôi biết lỗi rồi, tôi đã mạo phạm thần linh, tôi phải lấy cái chết để tạ tội." Cẩu Sảng kích động khua chân múa tay, cơ thể lảo đảo khiến vài mẩu đá rơi xuống, đám đông nháo nhào né tránh.

Sự náo loạn của đám đông khiến Sở Hoài và Ngô Chấp nhanh chóng trao đổi một ánh mắt.

Ngô Chấp bước nhanh đến bên Sở Hoài, đưa cái loa cho anh: "Chủ nhiệm Sở, xem ra lời tôi nói không ăn thua rồi. Anh thử xem? Anh là quan chức, lời nói có trọng lượng hơn."

Yết hầu Sở Hoài chuyển động, anh liếʍ môi, hơi do dự nhận lấy cái loa.

Anh thoáng chút chần chừ, nhưng Ngô Chấp đã gật đầu đầy kiên định với anh.

Sở Hoài thở hắt ra một hơi, ngẩng đầu nói: "Cẩu Sảng! Tôi là Sở Hoài! Sáng nay chúng ta đã gặp nhau rồi!"

Giọng anh qua loa trở nên trầm hùng, đĩnh đạc, mang theo một sức mạnh trấn định: "Tôi không biết sau khi tôi đi đã xảy ra chuyện gì! Cậu xuống đây nói cho tôi nghe! Chúng ta sẽ cùng xử lý!"

Lời của Sở Hoài vang vọng khắp đền Tướng Quân, Cẩu Sảng ở trên đó lắc đầu liên tục.

"Tôi là người vô thần, nhưng tôi rất tò mò về cái “thần phạt” mà cậu nói. Cậu xuống đây kể kỹ cho tôi nghe được không?"

Ngô Chấp ghé sát Sở Hoài, gạt lại giắc cắm micro: "Xuống đi, tôi cũng tò mò lắm đấy."

Sở Hoài nhìn Ngô Chấp một cái đầy vẻ lạ lùng.

Ở trên cao, cơ thể Cẩu Sảng khẽ động đậy, hắn mếu máo hét: "Tôi... tôi sợ! Cao quá! Tôi không dám xuống!"

Ngô Chấp xắn tay áo định leo lên, nhưng bị Sở Hoài tóm chặt lấy cánh tay! Sở Hoài liếc nhìn miếng băng gạc trên đầu Ngô Chấp, giọng không cho phép tranh cãi: "Cậu ở yên đây! Để tôi đi!"

Lời vừa dứt, Sở Hoài đã như một con báo săn dũng mãnh, bám chặt lấy giàn giáo, động tác thoăn thoắt leo lên trên.

Nhờ rèn luyện thể hình thường xuyên, lực cánh tay cực khỏe giúp anh leo rất nhanh và vững chãi, chỉ trong vài nhịp thở đã tiếp cận được Cẩu Sảng.

Ở khoảng cách gần, thấy Cẩu Sảng rét đến mức môi tím ngắt, cả người run bần bật như cầy sấy, Sở Hoài không ngần ngại cởϊ áσ khoác của mình choàng lên người hắn.

Sau đó, anh xoay người bảo: "Bám chắc lấy tôi, tôi cõng cậu xuống!"

Khi cả hai cuối cùng cũng đặt chân an toàn xuống mặt đất vững chãi, Ngô Chấp là người đầu tiên vỗ tay tán thưởng.

Ngay sau đó, cả đền Tướng Quân vang lên những tràng pháo tay giòn giã.

Cẩu Sảng run cầm cập nắm chặt lấy tay Sở Hoài: "Chủ nhiệm Sở, anh... anh nhất định phải bảo vệ tôi, tôi còn trẻ, tôi chưa muốn chết..."

Trở về bệnh viện, sau khi đã sắp xếp ổn thỏa cho Cẩu Sảng, Sở Hoài cảm thấy rã rời cả thể xác lẫn tâm trí.

Anh day day thái dương, đúng lúc đó lại nhận được điện thoại của Khổng Vũ Hàng.

"Tra được gì rồi?" Sở Hoài hỏi.

"Lúc 1 giờ đêm, có một người đã leo cửa sổ đột nhập vào phòng bệnh của Cẩu Sảng."