“...”
Ngô Chấp đứng dán lưng vào tường, cạn lời đến mức không biết nên nói gì cho phải.
Suốt dọc đường tới đây, cậu đã vạch ra hàng tá kịch bản trong đầu, nhưng cảnh tượng trước mắt này... rõ ràng nằm ngoài mọi dự đoán.
Não bộ Ngô Chấp xoay chuyển cực nhanh, trong khi ánh mắt của tất cả mọi người trong phòng đều đang đổ dồn về phía cậu.
Cậu hít sâu một hơi, trấn tĩnh lại, chậm rãi giơ hai tay lên, bắt chéo trước ngực: “Wakanda Forever! Bình tĩnh nào.”
Cẩu Sảng ngẩng đầu lên, gương mặt lộ rõ vẻ hoang mang đến tột độ.
Còn Sở Hoài đứng bên cạnh thì không nhịn được, bật cười thành tiếng.
Không khí đông cứng trong vài giây.
Ngô Chấp lập tức bước tới đỡ Cẩu Sảng dậy: “Cậu bị sét đánh đến lú luôn rồi à? Có còn nhớ mình tên gì không?”
Cẩu Sảng nhe răng, vẻ mặt đau đớn lẫn bối rối: “Cẩu Sảng... tôi tên là Cẩu Sảng.”
“Đúng rồi đấy.” Ngô Chấp vừa đỡ vừa kéo hắn về phía giường bệnh.
“Thế này nhé, Cẩu Sảng, chúng ta có quen nhau không?”
“Không quen.” Cẩu Sảng lắc đầu như trống bỏi.
“Chuẩn, không quen.” Ngô Chấp ấn hắn ngồi xuống giường.
“Vậy cậu tìm tôi làm gì?”
Yết hầu Cẩu Sảng khẽ nhúc nhích, sắc mặt rối bời.
Mặc cho Ngô Chấp kéo chăn đắp lên người mình, hắn lí nhí đáp: “Thấy ngài... trông hiền.”
“Ừ, cũng nhiều người nói tôi như vậy lắm.” Ngô Chấp cẩn thận chỉnh lại góc chăn, rồi quay sang Sở Hoài.
“Chủ nhiệm Sở, có cần chuyển cậu ta sang khoa tâm thần không?”
Sở Hoài gọi bác sĩ tới.
Lúc này Ngô Chấp cũng hiểu rõ đầu đuôi sự việc, Cẩu Sảng đã tỉnh lại từ hai tiếng trước, các chỉ số sinh tồn đều bình thường, nhưng hành vi thì vô cùng kỳ quặc... không ăn không uống, không giao tiếp, thậm chí còn phản kháng mạnh mẽ với tất cả mọi người, kể cả người thân.
Cục Đặc vụ tiến hành điều tra, cho Cẩu Sảng xem lại video hiện trường.
Ban đầu hắn thờ ơ, nhưng vừa nhìn thấy Ngô Chấp thì phản ứng dữ dội, nhất quyết đòi gặp bằng được, thế nên mới xuất hiện màn hỗn loạn vừa rồi.
Trước mặt Cẩu Sảng, bác sĩ không nói rõ, nhưng Ngô Chấp thì hiểu rất rõ hàm ý phía sau.
Hắn đang giả vờ.
Nắm rõ tình hình, Ngô Chấp quay sang Sở Hoài: “Chủ nhiệm Sở, hay là để tôi... nói chuyện riêng với cậu ta một chút?”
“Cứ tự nhiên.”
Chẳng bao lâu sau, trong phòng bệnh chỉ còn lại ba người, Cẩu Sảng, Ngô Chấp và Sở Hoài.
Ngô Chấp kéo ghế ngồi cạnh giường: “Giờ nhớ rõ mình là Cẩu Sảng rồi chứ?”
Ánh mắt Cẩu Sảng lóe lên tia sáng kỳ lạ, gật đầu liên tục.
“Đã thấy tôi trông hiền thì coi như có duyên.” Ngô Chấp tựa lưng vào ghế, nói chậm rãi.
“Tiện thể tôi cũng biết chút pháp luật. Thấy cậu bị đánh cho mất phương hướng thế này, tôi giúp cậu hiểu rõ tình cảnh hiện tại nhé?”
“Vâng...”
“Thứ nhất.” Ngô Chấp đổi giọng nghiêm túc.
“Với tư cách là người nổi tiếng trên mạng, để câu view, cậu đã công khai xúc phạm tượng thần, kích động dư luận, gây rối trật tự công cộng, để lại ảnh hưởng xã hội cực kỳ xấu.”
“Video tuyên bố của cậu còn kéo theo làn sóng bắt chước của nhiều influencer khác, khiến cả mạng lẫn đời thực đều hỗn loạn.”
“Hiện nay đang là cao điểm của chiến dịch Làm sạch không gian mạng, hành vi của cậu bị xếp vào dạng cố ý vi phạm, còn là trường hợp điển hình.”
Ngô Chấp dừng lại một nhịp: “Theo Quy định quản lý truyền thông thành phố Xuân Lam, cậu rất có khả năng bị tạm giam từ mười đến hai mươi ngày, kèm theo xử phạt hành chính dưới một triệu.”
Cẩu Sảng sững người.
Sở Hoài đứng bên cạnh cũng ngây ra, nhìn Ngô Chấp bằng ánh mắt không giấu được vẻ tán thưởng.
“Thứ hai...”
Ngô Chấp thao thao bất tuyệt phổ biến thêm một tràng kiến thức pháp luật.
Sở Hoài thấy tình hình không ổn, bước tới hạ giọng nhắc nhở: “Thôi được rồi, nói vậy đủ rồi. Dọa thêm nữa e là cậu ta phát bệnh thật.”
“Xin lỗi, bệnh nghề nghiệp.” Ngô Chấp hắng giọng.
“Cứ đυ.ng tới chuyện là lại quen miệng nói thêm vài câu.”
“Xong rồi.” Cậu quay sang Cẩu Sảng.
“Cậu còn chuyện gì khác không?”
Cẩu Sảng lắc đầu.
Ngô Chấp đứng dậy, nở nụ cười rạng rỡ: “Cẩu tiên sinh, trò chuyện với cậu rất vui. Chúc cậu mau khỏe, tôi xin phép.”
...
Bốn giờ sáng.
Vạn vật chìm trong yên lặng.
Tiếng chuông điện thoại chói tai kéo Sở Hoài khỏi giấc ngủ.
Anh ngáp một cái, nhìn thấy ba chữ Khổng Vũ Hàng trên màn hình, lập tức nhíu mày bắt máy.
“Anh Sở! Có chuyện rồi! Mau xem hot search đi!” Giọng Vũ Hàng gấp gáp.
Sở Hoài bật mạng, từ khóa #Cẩu Sảng Livestream Trở Lại# đang chễm chệ trên đầu bảng, kèm chữ Nóng đỏ rực.
Tim anh trầm hẳn xuống.
Chưa yên ổn nổi hai mươi bốn tiếng... thằng điên này lại định giở trò gì nữa đây?
Biết vậy đã cho khóa tài khoản hắn từ sớm rồi!
Anh bấm vào xem.
Video mới đăng của Cẩu Sảng đang đứng đầu trang.
Trong video, quầng thâm dưới mắt hắn đen sì, nước mắt giàn giụa.
Hắn quỳ trên sàn phòng bệnh, hướng ra cửa sổ mà điên cuồng dập đầu, miệng lảm nhảm như mất trí: “Tôi sai rồi... tôi sai rồi... xin hãy tha cho tôi...”
Rồi hắn túm mạnh tóc mình.
Từng mảng tóc lớn rơi xuống nhẹ hẫng.
Video chưa tới hai mươi giây, phối với bộ lọc màu âm u và nhạc nền u ám khiến người xem lạnh sống lưng.
Sở Hoài lướt bình luận... kẻ thì hả hê mắng đáng đời, người thì hoảng sợ yêu cầu che mờ, cũng có không ít người bắt đầu mềm lòng thương cảm.
Trời còn chưa sáng... đám người này không ngủ sao?
Sở Hoài vừa bực bội thay đồ vừa gọi lại cho Vũ Hàng:
“Rốt cuộc là sao? Người vẫn còn ở bệnh viện chứ?”
“Không rõ ạ! Hệ thống cảnh báo kêu từ hơn ba giờ, tôi vừa vào xem thì thấy video rồi.” Vũ Hàng đáp.
“Sau khi tôi rời đi, Cẩu Sảng gặp những ai?”
“Có anh và Ngô Chấp. Sau đó là công ty quản lý Lạc Đảo... à, còn một bên nữa tên Thanh Thử Điện cũng cử người tới.”
“Điện Thanh Thử?” Sở Hoài dừng bước.
“Cũng là công ty quản lý à?”
“Không ạ, tôi tra rồi, họ chủ yếu làm về công nghệ thông tin.”
“Ừm.” Sở Hoài bước ra khỏi nhà.
“Liên hệ ngay với nền tảng, bóp tương tác, hạn chế hiển thị. Theo dõi sát dư luận.”
“Tôi đến bệnh viện xem tình hình.”