Chương 40: Cậu có thể chững chạc chút không

Hôm nay là ngày ghi hình cuối cùng cho lớp học công khai trên "Nền tảng Hải Đăng" của Ngô Chấp.

Trước khi bắt đầu, nhân viên công tác còn mang đến một chiếc cà vạt, bảo Ngô Chấp thay vào.

Quá trình ghi hình diễn ra vô cùng suôn sẻ.

Ngô Chấp vốn đã không hề khớp trước ống kính, lại nói về những kiến thức Truyền thông nằm lòng, nên từng động tác, từng ánh mắt của cậu đều toát lên vẻ tự tin chuyên nghiệp.

Sau khi kết thúc, nhân viên đang cùng Ngô Chấp đối soát chi tiết hậu kỳ thì cậu bỗng nhìn thấy Sở Hoài.

Khác hẳn với vẻ điềm đạm lúc ghi hình, Ngô Chấp nhảy cẫng lên, vẫy tay chào Sở Hoài rối rít.

Sở Hoài bước tới, khóe môi không nén nổi ý cười: "Cậu có thể chững chạc chút không?"

"Được chứ, được chứ."

"Ghi hình sao rồi? Có phải NG phát nào không?" Sở Hoài hỏi.

Ngô Chấp chưa kịp mở miệng, nhân viên đã lên tiếng: "Chủ nhiệm Sở, thầy Ngô chuyên nghiệp lắm, quay một lèo từ đầu đến cuối luôn đấy ạ."

"Hai người quen nhau à?" Ngô Chấp có chút ngạc nhiên.

Nhân viên cười nói: "Tất nhiên rồi, đây vốn là dự án của Chủ nhiệm Sở mà, chúng tôi đã làm việc với anh ấy hai tháng nay rồi. Một tuần trước anh ấy bỗng thông báo đổi người. Đúng rồi, chiếc cà vạt lúc nãy cũng là anh ấy bảo tôi đưa cho thầy đấy."

Ái chà chà, chuyện này xảy ra bất ngờ quá, làm Ngô Chấp có chút đứng hình.

Hèn chi lúc Viện trưởng nói chuyện này với cậu cứ ấp a ấp úng, hóa ra là vậy...

"Chủ nhiệm Sở, sao lại làm việc tốt mà không để lại danh tính thế này?" Ngô Chấp được hời còn khoe mẽ.

Sở Hoài bước đến bên cạnh Ngô Chấp: "Sợ cậu áp lực nên trước đó không nói. Cục Đặc vụ năm nào cũng có suất này, vốn định dùng nó để giúp cậu chặn vụ livestream của trường, không ngờ thầy Ngô..."

"Dừng lại, phòng livestream của trường đã hoạt động bình thường rồi, anh đừng mỉa mai tôi nữa."

Sở Hoài nhìn bộ vest và cà vạt do chính tay mình chọn trên người Ngô Chấp, cảm thấy rất hài lòng.

Hiếm khi thấy Ngô Chấp ăn mặc chỉnh tề thế này, Sở Hoài đưa điện thoại cho anh thợ quay phim lúc nãy: "Thầy quay phim ơi, giúp hai chúng tôi chụp một tấm ảnh kỷ niệm nhé."

Sau khi đứng vào vị trí, Ngô Chấp rất tự nhiên khoác vai Sở Hoài.

Sở Hoài nghiêng đầu nhìn gương mặt Ngô Chấp đang ở sát rạt, rồi nhìn thẳng phía trước: "Cậu bớt cái thói giang hồ đi, bỏ tay xuống."

Ngô Chấp bĩu môi, nhưng vẫn rất nghe lời mà bỏ tay xuống.

Anh thợ quay phim giơ điện thoại: "Hai thầy đứng sát vào chút, cười lên nào."

Tách.

Sở Hoài nhận lại điện thoại, nhìn vào ảnh.

Hai người đàn ông mặc vest đứng bên nhau, một người cười rạng rỡ phóng khoáng, một người cười ý nhị thâm trầm.

"Gửi cho tôi mau." Ngô Chấp giục.

Nhìn bức ảnh Sở Hoài vừa gửi qua, thấy Sở Hoài cao hơn mình một đoạn, Ngô Chấp hỏi: "Lúc nãy anh kiễng chân đúng không?"

Sở Hoài liếc xéo Ngô Chấp, cạn lời: "Tôi bao nhiêu tuổi rồi mà còn làm mấy cái trò tiểu xảo đó."

"Chắc chắn là kiễng rồi, hai ta không chênh lệch nhiều thế đâu." Ngô Chấp vừa nhìn Sở Hoài vừa nhìn ảnh.

Sở Hoài khoác vai Ngô Chấp, đứng song song với anh: "Cậu nhìn xem, vai cậu mới đến nách tôi thôi."

Ngô Chấp tức đến bật cười: "Mẹ kiếp, sao anh không bảo vai tôi đến rốn anh luôn đi?"

Sở Hoài nhướng mày: "Nếu cậu muốn nghĩ vậy thì tôi cũng chịu thôi."

"Ha ha ha, cái đồ tra nam già đời này."

Dọn dẹp xong đồ đạc, hai người cùng đi ra ngoài.

"Nói đi, muốn ăn gì, hôm nay tôi nhất định phải thiết đãi anh một bữa ra trò." Ngô Chấp nói.

Sở Hoài rút chìa khóa xe: "Tôi sao cũng được, cậu chọn đi."

Ngô Chấp đứng giữa bãi đậu xe, lướt trang web đánh giá: "Đợi tí nhé, để tôi chọn."

Đang lúc phân vân khó chọn, Ngô Chấp bỗng nhận được một tin nhắn.

Xem xong, cậu nhìn Sở Hoài với vẻ mặt đầy khó xử: "Nếu tôi nói để hôm khác, anh sẽ không giận tôi chứ?"

"Sao thế, có việc gấp à?"

"Nhạc Nam Tinh hẹn tôi." Ngô Chấp gãi đầu: "Cậu ta bảo ngày mai sẽ ra nước ngoài, muốn gặp tôi một lần."

Sở Hoài nhìn xuống đất: "Không sao, cậu đi đi, bữa này để hôm nào cũng được."

Ngô Chấp thực sự cảm thấy hơi áy náy.

Sở Hoài đã làm vì mình nhiều như vậy, mời đi ăn cơm mà còn để hụt mất.

Sắp đi đến cửa xe, Ngô Chấp nghe Sở Hoài hỏi: "Cậu đi đâu thế?"

Ngô Chấp nhìn định vị Nhạc Nam Tinh gửi trên điện thoại: "Bar Chim Gỗ Kiến."

Sở Hoài im lặng hồi lâu rồi nói: "Chỗ đó khó đậu xe lắm, để tôi đưa cậu qua."

Đã lâu không ngồi xe Sở Hoài, Ngô Chấp vẫn thấy rất phấn khích, suốt quãng đường nói không ngừng nghỉ.

"Cậu có cần về nhà thay quần áo không?" Sở Hoài hỏi.

Ngô Chấp cúi nhìn chiếc sơ mi trắng tinh và bộ vest thẳng thớm: "Không cần, thay làm gì? Đây là đồ do đích thân Chủ nhiệm Sở chọn, mặc đi đâu cũng thấy oai."

Đến nơi, khi Ngô Chấp vừa xuống xe, Sở Hoài gọi cậu lại.

"Sao thế?" Ngô Chấp hỏi.

Sở Hoài ngập ngừng hồi lâu, chỉ nói một câu: "Chú ý an toàn."

Ngô Chấp ngẩn người một lát, rồi để lộ lúm đồng tiền, gật đầu.

Bước vào quán bar, ánh đèn rực rỡ ảo diệu, tiếng nhạc sôi động chát chúa, Ngô Chấp cảm thấy trái tim mình cũng muốn nhảy khỏi l*иg ngực theo nhịp điệu.

Cậu chưa từng đến kiểu bar như thế này, lúc nãy nhận lời nhanh nhảu phần lớn là vì tò mò.

Giá mà Sở Hoài đi cùng thì tốt, trông anh có vẻ rất sành sỏi.

Lúc nãy anh còn hỏi Ngô Chấp là chi nhánh một hay chi nhánh hai, nhìn là biết dân chơi rồi.

Ngô Chấp nhìn quanh một lượt.

Dưới ánh đèn mờ ảo, mọi người ngồi túm năm tụm ba, kẻ cười nói rôm rả, người thì thầm to nhỏ.

Cậu đi qua từng dãy bàn dài tìm bóng dáng Nhạc Nam Tinh.

Cuối cùng, trong một góc khuất không mấy ai để ý, Ngô Chấp đã tìm thấy Nhạc Nam Tinh.

Cậu ta đang nhắm nghiền mắt, ngửa mặt tựa vào ghế sofa.

Bên cạnh có một người lạ đang xem điện thoại.

Trên bàn trước mặt hai người chất đầy vỏ chai bia, có vẻ đã uống không ít.

Ngô Chấp bước đến ngồi xuống cạnh Nhạc Nam Tinh.

Nhạc Nam Tinh mở mắt ra: "Đến rồi à." Cậu ta nhìn Ngô Chấp từ trên xuống dưới: "Cậu đây là... vừa đi dự sự kiện về à?"

Ngô Chấp không muốn nhắc đến chuyện công việc trước mặt cậu ta.

Cậu nhìn đống chai lọ trên bàn: "Uống bao nhiêu rồi đây?"

Nhạc Nam Tinh cười khổ, bỗng đá mạnh vào chiếc bàn thấp trước mặt, vỏ chai đổ rầm rầm xuống sàn: "Từng này đấy."

Ngô Chấp thở dài, không biết nói gì hơn.