- 🏠 Home
- Đam Mỹ
- Linh Dị
- Nhân Gian Có Thần Minh
- Chương 4: Tai tượng thần
Nhân Gian Có Thần Minh
Chương 4: Tai tượng thần
Lời còn chưa dứt, cửa phòng bệnh "két" một tiếng mở ra, một cô gái bước vào.
Tóc mái bằng, búi tóc hai bên, mặc đồ leo núi ngoài trời, trông như vừa đi trượt tuyết về.
Gương mặt Ngô Chấp lập tức nở nụ cười rạng rỡ: "Ôi chu choa, xem ai đến đây này?"
Cô gái xách một chiếc túi hành lý to đùng, gương mặt nhỏ nhắn kéo dài thườn thượt, bước vào với vẻ hung dữ.
"Lại đây, Đào Nhi." Ngô Chấp nhiệt tình giơ ngón tay cái chỉ về phía Sở Hoài đang tỏa ra khí thế lạnh lùng bên cạnh: "Giới thiệu trang trọng nhé! Đây là anh Sở Hoài! Hôm qua chính anh ấy đã chăm sóc anh đấy."
Cô gái đánh giá Sở Hoài vài lượt, lẩm bẩm: "Ngoại hình thế này mà đi làm hộ lý à..."
"Nói gì thế Đào Nhi! Đây là Chủ nhiệm Sở của Cục Đặc vụ thành phố Xuân Lam đấy." Ngô Chấp nháy mắt điên cuồng với Phan Đào.
Phan Đào "ồ" một tiếng, khẽ gật đầu với Sở Hoài.
"Chủ nhiệm Sở, em gái tôi đến rồi, anh cứ đi lo việc của anh đi, có gì chúng ta liên lạc sau." Ngô Chấp nói.
Lệnh đuổi khách thẳng thừng như vậy, Sở Hoài chẳng nói lời nào, cầm lấy áo khoác rồi rời khỏi phòng.
Cửa vừa đóng, Ngô Chấp lập tức thay đổi sắc mặt, trở nên ngoan ngoãn vô cùng, giọng nói cũng ngọt xớt: "Dốc tuyết núi Ngũ Phong thế nào hả Đào Nhi?"
Phan Đào nện phịch chiếc túi xuống đất, ngồi phắt xuống ghế, gương mặt xinh xắn đanh lại, ánh mắt sắc như kim châm đâm thẳng vào mặt Ngô Chấp: "Ngô Chấp, anh nói cho em biết, đây là lần thứ mấy rồi? Anh định quậy đến bao giờ nữa?"
Ngô Chấp giơ ba ngón tay thề thốt: "Đào à, anh thề với bóng đèn, lần này hoàn toàn là họa từ trên trời rơi xuống! Anh... anh chỉ thuần túy đi xem náo nhiệt thôi, ai mà ngờ được..."
"Xem náo nhiệt?" Giọng Phan Đào đột ngột cao vυ"t: "Người khác cũng xem náo nhiệt, sao họ không vào viện mà anh lại vào?"
"Ơ này Đào Nhi! Em đây là đang đổ lỗi cho nạn nhân đấy nhá! Tư tưởng này nguy hiểm lắm nha!" Ngô Chấp khựng lại: "Đúng rồi, quên chưa hỏi, cái thứ gì đập trúng đầu anh thế?"
Phan Đào hít một hơi thật sâu, ưỡn ngực, hắng giọng, lập tức chuyển sang tông giọng phát thanh viên chuẩn chỉnh: "Tiếng sấm xuân vang, vàng ròng vạn lượng! Hôm qua tiết Kinh Trập, sấm vang vốn là điềm lành! Ngờ đâu sự đời khó liệu, lôi đình tiết Kinh Trập năm nay lại đánh rơi một bên tai trái của tượng thần Phương Hiền tại đền Tướng Quân trăm tuổi..."
Nụ cười trên mặt Ngô Chấp đông cứng: "Tai tượng thần... bị đánh rơi ư?"
"Đúng thế!" Phan Đào gầm lên một tiếng.
"Ôi tổ tông của anh ơi!" Ngô Chấp giật bắn mình suýt nhảy khỏi giường: "Nhỏ tiếng thôi! Bệnh viện! Phải giữ văn hóa chứ!"
"Ngô Chấp." Phan Đào giơ ngón tay cái lên: "Dù ngày thường anh hay tìm chết thật, nhưng phải công nhận cái mạng anh lớn thật đấy! Cái tai tượng thần bằng đồng nguyên chất cao hơn mười mét, đập thẳng vào đầu mà đầu anh không nát bươm ra!" Cô nhấn mạnh ngón tay cái: "Chỉ khâu có bảy mũi! Bái phục! Thật sự bái phục!"
"Đào Nhi à..." Ngô Chấp nặn ra nụ cười gượng gạo: "Coi như anh vừa qua một kiếp nạn, em đừng có nói mát nữa được không..."
Chưa nói dứt câu, Phan Đào đã bùng nổ: "Ngô Chấp!"
Cô bật dậy, hốc mắt đỏ hoe: "Anh thật sự coi mình là người sắt đấy phỏng? Anh không có trí nhớ à? Gặp anh không phải ở phòng cấp cứu thì cũng là hồi sức tích cực! Anh tưởng mình thật sự bất tử chắc?"
Nước mắt cô lã chã rơi: "Bây giờ... cứ mỗi lần thấy số lạ gọi đến là em lại run bắn người, sợ nghe thấy câu: “Xin hỏi cô có phải em gái Ngô Chấp không?”..."
Phan Đào nghẹn ngào không nói nên lời: "Kiếp trước em gây nợ gì mà kiếp này vớ phải người anh như anh chứ..."
Thời gian trôi nhanh đến trưa.
Phan Đào mang theo một bụng ấm ức đi mua cơm cho ông anh trời đánh.
Cửa phòng vừa đóng không lâu lại được đẩy ra.
Ngô Chấp đang nằm đếm giọt nước biển, ngước mắt lên thấy Sở Hoài thì nhíu mày: "Chủ nhiệm Sở? Sao anh lại hạ cố đến đây nữa vậy? Còn chuyện gì nữa không? Tranh thủ lúc em tôi không có ở đây thì hỏi nhanh đi."
"Cẩu Sảng tỉnh rồi." Sở Hoài bước tới cạnh giường.
"Chúc mừng, chúc mừng nhé." Ngô Chấp lỡ miệng rồi khựng lại: "Ơ mà không đúng, tôi vừa xem tin tức thấy bảo hắn lành ít dữ nhiều mà?"
"Ừ." Giọng Sở Hoài không chút cảm xúc: "Đêm qua hai lần nguy kịch, bác sĩ bảo đúng là kỳ tích y học."
"Hô!" Ngô Chấp nhướng mày đầy cường điệu, rồi ngáp một cái: "Biết rồi Chủ nhiệm Sở, vất vả cho anh chạy một chuyến báo tin cho tôi."
"Hắn muốn gặp cậu."
"Cái gì?" Ngô Chấp thấy thật vô lý: "Nhầm rồi phải không Chủ nhiệm Sở? Tôi vốn chẳng quen biết gì hắn! Hắn gặp tôi làm gì?"
"Đến đó xem là rõ."
Hành lang vắng lặng, Sở Hoài đẩy Ngô Chấp đến trước phòng bệnh của Cẩu Sảng.
Có người canh gác ở cửa, Sở Hoài dừng lại bàn giao công việc với đồng nghiệp, Ngô Chấp tự lăn xe lăn, ghé sát mắt vào ô kính nhỏ trên cửa tò mò nhìn vào trong.
Chỉ thấy Cẩu Sảng cổ quấn băng gạc dày cộm, nhắm nghiền mắt, đang ngồi xếp bằng trên giường bệnh như nhà sư nhập định.
Cạnh giường là mấy người mặt mày ủ dột, chắc là người nhà.
"Hắn vừa chuyển từ phòng hồi sức ra." Sở Hoài đã đứng sau lưng Ngô Chấp từ lúc nào: "Lúc nói chuyện chú ý một chút, hắn... hình như não bị kí©h thí©ɧ, đầu óc hơi không bình thường."
Ngô Chấp không ngoảnh lại, giơ tay ra hiệu "OK".
Sở Hoài gõ cửa, đẩy Ngô Chấp vào.
"Cẩu Sảng, người cậu muốn gặp đến rồi."
Trên giường bệnh, Cẩu Sảng mở mắt, chậm rãi quay đầu.
Ánh mắt hắn dừng lại trên người Sở Hoài trước, sau đó di chuyển sang người ngồi trên xe lăn.
Ngay khoảnh khắc nhìn rõ mặt Ngô Chấp, sắc mặt Cẩu Sảng cứng đờ.
Ngay sau đó, đôi mắt trống rỗng ấy như được thắp sáng, thậm chí còn rưng rưng nước mắt!
Trước ánh mắt kinh hãi của tất cả mọi người, cái kẻ vừa bò về từ cửa tử ấy lại bật dậy khỏi giường, lao thẳng về phía Ngô Chấp đang ngồi xe lăn!
"Cái quái gì thế?" Ngô Chấp giật mình, vội vàng bật dậy khỏi xe lăn né sang một bên.
Bịch!
Cẩu Sảng quỳ sụp xuống một gối.
Trước sự ngỡ ngàng của mọi người, hắn chắp tay làm lễ, cúi đầu, giọng nói run rẩy nhưng vang dội khắp căn phòng: "Bái kiến Tướng quân!"
- 🏠 Home
- Đam Mỹ
- Linh Dị
- Nhân Gian Có Thần Minh
- Chương 4: Tai tượng thần