Ngồi trong xe của Sở Hoài, Ngô Chấp kể lại diễn biến buổi livestream hôm qua: "Các anh phản ứng nhanh thật đấy, đêm qua đã thấy thông báo chính thức của thành phố rồi." Ngô Chấp giơ ngón tay cái tán thưởng.
"Cũng nhờ cậu cả đấy, “Chiến thần livestream” ạ. Chẳng phải cậu đã gỡ gạc hết đầu mối rồi sao?" Sở Hoài vừa lái xe vừa cười: "Hôm qua lúc lướt thấy cậu đang live, tôi còn ngẩn người ra một lúc. Tưởng ai kia thề sống thề chết không bao giờ livestream cơ mà, sao lại thỏa hiệp nhanh thế?"
Ngô Chấp thở dài: "Chị Lý bên phòng tuyên truyền thấy tôi không đồng ý nên mới mời cứu viện, lấy cả thầy Bí thư sắp về hưu ra ép tôi, ông cụ 60 tuổi rồi, đã mở lời thì tôi làm sao từ chối được?"
"Thế là thầy Ngô ra tay, đánh sập luôn phòng livestream của đại học Phong Hoa. Đúng là chỉ có cậu thôi, “Ông tổ ngành đòn phối hợp”."
"Ha ha ha... giờ anh mỉa mai người khác cũng ra trò đấy." Ngô Chấp bĩu môi: "Tôi cũng đâu có muốn, ai bảo thằng nhóc Mễ Nhạc đó đâm sầm vào họng súng của tôi làm chi."
Sở Hoài rẽ xe vào một khu tập thể cũ kỹ: "Đầu óc cậu nhanh thật đấy, nếu không có cậu thì cô bé kia mắc bẫy rồi."
"Đúng thế, rồi sau đó truyền thông nước ngoài sẽ đưa tin: Phòng livestream của đại học Phong Hoa xác nhận vấn đề nhân quyền ở thành phố Song Hàn, rồi thì ba-la ba-la..." Ngô Chấp nhìn con đường ngoằn ngoèo thất khúc: "Mà này, không phải đi ăn cơm sao? Anh định đưa tôi đi đâu đây?"
"Đưa cậu đến một nơi “không có nhân quyền”."
"Ha ha ha... thế thì nhanh lên."
Sở Hoài đỗ xe trước một tòa nhà dân cư, dẫn Ngô Chấp đến trước một cánh cửa trông như trạm lò hơi.
Ngô Chấp quan sát nơi này: không bảng hiệu, không mặt tiền, chỉ có một bức tường trọc lốc và một cánh cửa gắn cái đèn kiểu thập niên 70.
Đẩy cánh cửa khép hờ, Ngô Chấp theo Sở Hoài bước vào.
Lối vào là một hành lang hẹp, bên trái có hai cửa, bên phải một cửa, bức tường đối diện vẽ một mũi tên lớn chỉ sang phải.
Ngô Chấp nén cơn tò mò, định kéo Sở Hoài lại hỏi xem có chắc là đi ăn chứ không phải chơi thoát hiểm thực tế (Escape Room) không.
Rẽ vào cánh cửa bên phải, tầm mắt bỗng mở rực ra, trước mặt lại là một gian bếp.
Đúng vậy, vào cửa một cái là xông thẳng vào hậu bếp nhà người ta luôn.
Sở Hoài dẫn cậu rẽ trái lên vài bậc thang, cuối cùng cũng thấy bàn ăn.
Tại một chiếc bàn, có hai người phụ nữ một già một trẻ đang nhặt giá đỗ.
Đây là tiệm ăn á? Ngô Chấp không thể tin nổi, ảo diệu quá.
Mở ở cái xó xỉnh này là sợ người ta tìm thấy hay gì?
"Anh Sở!" Cô gái trẻ thấy Sở Hoài liền chào.
Sở Hoài gật đầu: "Chú hai thím hai đâu em?"
"Vừa ra ngoài rồi ạ, chắc ở quanh đây thôi, anh cần gấp thì gọi điện cho thím."
"Không sao, anh đợi một lát." Sở Hoài ra hiệu cho Ngô Chấp ngồi xuống: "Tôi đưa bạn qua ăn cơm, không gấp."
Ngô Chấp ngồi xuống, nhìn quanh một lượt: một bàn lớn, bốn bàn nhỏ, thêm hai phòng bao bé xíu, tường treo rèm trúc và mấy bức tranh trang trí, trông ấm cúng mà giản đơn.
Hai người yên vị, Sở Hoài giải thích: "Đây là tiệm ăn nhỏ của chú hai tôi."
Ngô Chấp hơi á khẩu: "Được đấy... đây là nhà tự có đúng không?"
"Đúng, không mất tiền thuê." Sở Hoài đứng dậy lấy hai chai nước ngọt: "Chú hai tôi vốn là nhân viên công ty trước tòa nhà này, sau này đơn vị giải thể, chú không lấy tiền đền bù mà đòi mảnh đất phía sau công ty. Chú đứng bếp, thím làm bánh, hai người mở tiệm ở đây. Đừng nhìn chỗ này hẻo lánh, khách quen giới thiệu khách quen nên làm ăn tốt lắm, luôn đứng đầu bảng “Tiệm ăn bình dân” ở Xuân Lam đấy."
"Thế thì phải nếm thử cho kỹ mới được." Ngô Chấp đầy mong đợi.
"Thưởng thức tay nghề chú hai thì không được rồi, chú vừa ngã từ trên mái nhà xuống gãy cả hai tay mà."
Sở Hoài nói đến đây Ngô Chấp mới sực nhớ ra vụ này lúc ở bệnh viện.
Đang nói chuyện thì tiếng rèm cửa kết bằng kẹp giấy vang lên, một đôi vợ chồng trung niên bước vào.
Người đàn ông hai tay quấn băng trắng dày cộm treo trước ngực, không nghi ngờ gì nữa, đây chính là chú hai của Sở Hoài.
Sở Hoài đứng dậy đón chú, còn Ngô Chấp thì mỉm cười gật đầu chào.
Nhìn ngoài thì thấy Ngô Chấp điềm đạm lịch sự, nhưng thực tế trong đầu anh đang nhảy số hàng loạt suy nghĩ kiểu: Gãy cả hai tay thì đi vệ sinh kiểu gì nhỉ?
Thấy Sở Hoài quay lại, Ngô Chấp vội lắc đầu xua đi mấy suy nghĩ bay xa vạn dặm.
"Thế bây giờ ai nấu?" Ngô Chấp hạ thấp giọng như đặc vụ bắt liên lạc.
"Một đồ đệ cũ." Sở Hoài nhìn Ngô Chấp thấy buồn cười: "Từ lúc chú tôi gãy tay là tiệm đóng cửa suốt, bác sĩ bảo phải nghỉ một năm, nhưng cứ đóng mãi cũng không ổn nên tìm người ứng cứu."
"Ồ." Ngô Chấp gật đầu.
"Mới mở lại hai hôm nay thôi, tôi định qua xem thử." Sở Hoài cũng hạ giọng: "Chắc chắn kém xa tay nghề chú tôi, đợi chú khỏi hẳn tôi lại đưa cậu qua ăn nhé."
"Được thôi."
"Thế giờ livestream cũng dừng rồi, cậu đã chịu ngồi yên chưa?" Sở Hoài hỏi.
"Tất nhiên." Ngô Chấp mắt sáng rực lên: "Tôi bảo anh nghe, còn chuyện này nữa, anh biết “Nền tảng Hải Đăng” không?"
"Nền tảng Hải Đăng" là trang web trao đổi học thuật hàng đầu thế giới, kết nối các bậc đại thụ, học giả ưu tú với những người yêu thích tri thức. Với đội ngũ giảng viên cao cấp và nội dung khắt khe, nó cực kỳ có uy tín. Mỗi năm họ đều tổ chức các lớp học công khai mời các chuyên gia hàng đầu thảo luận về các vấn đề nóng hổi nhất.
Sở Hoài gật đầu.
"Viện trưởng không biết kiếm đâu ra một suất dạy lớp công khai trên đó, hỏi tôi có muốn tham gia không." Ngô Chấp vừa nói vừa cười: "Lão già đó chắc cũng sợ bị tôi cho leo cây rồi, lúc hỏi còn có chút dè dặt cơ."
"Thế cậu có tham gia không?"
"Tham gia chứ, do dự một giây thôi là thiếu tôn trọng kiến thức rồi, vinh dự lớn thế kia mà." Ngô Chấp hiếm khi lộ ra vẻ tự hào.
Sở Hoài nhìn Ngô Chấp, cũng thấy vui lây: "Tốt lắm."
"Đúng rồi Sở Hoài, lúc ghi hình thì mặc gì nhỉ? Hôm qua livestream tôi mặc sơ mi nhưng dưới mặc quần đùi, bị Viện trưởng mắng cho một trận tơi bời."
"Tôi thấy cậu mặc sơ mi mà?" Sở Hoài hỏi.
"Đúng rồi, thì chỉ lên hình nửa người trên thôi, anh cũng đâu có nhận ra tôi mặc quần đùi đi dép lê đúng không?"
"..." Sở Hoài chỉ vào thức ăn: "Ăn nhanh đi."
"Sao thế?"
"Đưa cậu đi mua quần áo."