Chương 36: Livesstream

"Chào mọi người, chào mừng các bạn đã đến với phòng livestream của Đại học Phong Hoa! Tôi là streamer Đinh Tình. Hôm nay, chúng tôi rất vinh dự được mời đến thầy Ngô Chấp, một giảng viên không chỉ có kiến thức thâm sâu trong lĩnh vực Truyền thông mà còn đang là tâm điểm chú ý nhờ hành động dũng cảm vừa qua. Chào mừng thầy Ngô!"

Về vụ livestream này, Ngô Chấp đã tìm mọi cách thoái thác nhưng không thoát nổi.

Phòng tuyên truyền của trường không chơi theo luật giang hồ, mời hẳn Bí thư trường ra thuyết phục Ngô Chấp.

Chẳng còn cách nào, nể mặt lãnh đạo, Ngô Chấp đành phải nhắm mắt đưa chân.

Ngô Chấp mặc sơ mi trắng, nở nụ cười chuẩn mực: "Chào Đinh Tình. Chào mọi người, tôi là thầy Ngô, rất vinh dự được gặp gỡ các bạn. Hôm nay tôi sẽ chia sẻ một số kiến thức chuyên môn về ngành Truyền thông, cũng như kết nối trực tiếp để giải đáp thắc mắc của các bạn."

Sau một hồi xã giao với streamer, phòng live cuối cùng cũng đón vị khách kết nối đầu tiên.

Hình ảnh không rõ nét lắm, thỉnh thoảng còn bị giật, nhưng có thể nhận ra đó là một thiếu niên mặc đồng bộ học sinh trung học màu xanh trắng.

"Chào em, em muốn tư vấn vấn đề gì?" Đinh Tình hỏi.

"Dạ chào thầy cô! Em là Mễ Nhạc, học sinh lớp 12 ở thành phố Song Hàn. Em muốn thi vào Đại học Phong Hoa, muốn hỏi về chương trình học và hướng nghiệp của ngành Luật ạ." Giọng Mễ Nhạc có chút rụt rè, cúi đầu không dám nhìn vào camera.

Ngô Chấp nắm rõ các khoa và chuyên ngành của trường như lòng bàn tay.

Từ lịch sử thành lập khoa Luật, đội ngũ giảng viên cho đến tiềm năng phát triển tương lai, cậu đều giải đáp cặn kẽ cho cậu bé.

Sau một tràng dài "xuất khẩu thành văn", Ngô Chấp thấy khô cả cổ.

Sau khi giới thiệu xong, cậu mượn cớ đi vệ sinh.

Lúc quay lại, cậu thấy Đinh Tình đã bắt đầu tâm sự với Mễ Nhạc.

"Mễ Nhạc, chị nghe giọng em thấy rất mệt mỏi và lo âu. Chị biết áp lực lớp 12 rất lớn, nhưng em cũng phải chú ý nghỉ ngơi, nhất định phải ngủ đủ giấc nhé."

"Em cảm ơn chị Đinh Tình, em biết ạ, nhưng mà... em không ngủ được." Mễ Nhạc nói.

"Có phải vì áp lực nên thần kinh luôn căng thẳng không? Ngày xưa chị cũng thế."

"Dạ không phải."

"Vậy là nguyên nhân gì?" Thấy Mễ Nhạc ngập ngừng, Đinh Tình động viên: "Không sao đâu, em cứ nói đi, có vấn đề gì chị sẽ giúp em giải quyết."

Ngô Chấp liếc nhìn Đinh Tình rồi mỉm cười.

Đinh Tình là sinh viên năm ba khoa Phát thanh - Dẫn chương trình của trường, ngoại hình ngọt ngào, lại có sức hút, làm người dẫn chương trình đúng là lựa chọn đúng đắn.

"Chị Đinh Tình, gia cảnh nhà em... không được tốt lắm, ba em mới mất năm ngoái, em còn một đứa em gái mới sinh, hơn nữa chỗ nhà em đang chuẩn bị giải tỏa..." Đinh Tình nhíu mày lắng nghe.

"Em căn bản không thể nghỉ ngơi nổi, xung quanh lúc nào cũng ồn ào. Tiếng em gái khóc, tiếng máy móc giải tỏa, ban đêm em không tài nào chợp mắt được."

"Nhà em ở đâu?" Cô nàng nhiệt huyết Đinh Tình đã lấy sổ ra ghi chép.

"Dạ ở xã Hằng Đức, thành phố Song Hàn. Chị Đinh Tình, chị có thể giúp em phản ánh tình trạng này không? Em đã báo lên các cơ quan chức năng vô số lần rồi nhưng đều bặt vô âm tín."

"Em yên tâm, cứ để chị lo, chuyện của em chị đã ghi lại rồi, lát nữa xuống live chị sẽ đi liên hệ giúp em ngay."

Ngô Chấp từ lúc quay lại vẫn im lặng, nghe Đinh Tình và Mễ Nhạc đối thoại.

Thấy hai người họ từ chuyện giáo dục, môi trường dần chuyển sang bàn luận về chính sách.

"Mễ Nhạc, em gái em mấy tháng rồi?" Ngô Chấp bất chợt hỏi.

"Dạ 8 tháng ạ."

"Thế thì em gái em ngoan thật đấy, kết nối nãy giờ mà không hề nghe thấy tiếng bé khóc." Ngô Chấp nhận xét.

"Dạ, mẹ biết em đang livestream với thầy cô nên bế em ra ngoài rồi ạ."

Ngô Chấp gật đầu: "Nhưng lúc nãy em bảo bên ngoài đang phá dỡ nhà cửa bụi mù mịt, sặc đến mức không ra khỏi phòng được cơ mà?"

"Dạ... đúng ạ, mẹ em không ra khỏi nhà, chỉ ở phòng khách bên ngoài thôi, chắc là đang ngủ." Mễ Nhạc đáp.

"Ồ. Vậy hôm nay là thứ tư, sao Mễ Nhạc không đi học hả em?" Ngô Chấp hỏi tiếp.

"Dạo này đội giải tỏa hay đến quấy nhiễu, em không yên tâm để mẹ và em gái ở nhà nên không đi học ạ."

"Hóa ra là vậy." Ngô Chấp gật đầu.

Đinh Tình cầm cuốn sổ nhỏ, quay sang nhìn Ngô Chấp: "Thầy Ngô, em muốn đi phản ánh vấn đề này trước đã."

Ngô Chấp hơi lắc đầu: "Đợi chút, Đinh Tình."

Cậu nhìn thẳng vào chiếc điện thoại đang livestream: "Thế này đi Mễ Nhạc, để tôi tóm tắt lại tình huống của em nhé. Em học lớp 12, ban đêm vì tiếng em gái khóc và tiếng máy móc giải tỏa nên không ngủ được, đúng không?"

"Dạ đúng ạ."

Ngô Chấp nhìn đồng hồ: "Bây giờ là 2 giờ 10 phút chiều, chúng ta đã kết nối được 34 phút. Trong suốt thời gian này, tôi không hề nghe thấy một tiếng em bé khóc hay tiếng phá dỡ nhà cửa nào cả. Vậy ý em là, em gái em chỉ khóc vào nửa đêm, và đội giải tỏa cũng chỉ làm việc vào lúc rạng sáng thôi sao?"

Đầu dây bên kia im bặt, Đinh Tình cũng kinh ngạc nhìn Ngô Chấp.

"Tôi cũng là người Song Hàn đây. Em không hề có giọng địa phương Song Hàn đã đành, bộ đồng phục em đang mặc là của trường trung học Lỗ Phong đúng không? Đó cũng là trường cũ của tôi đấy." Ngô Chấp cầm điện thoại thao tác vài cái rồi giơ màn hình ra trước camera livestream: "Trường Lỗ Phong cách xã Hằng Đức của em 26 cây số đường chim bay, coi như băng qua cả hai đầu Nam - Bắc của thành phố Song Hàn rồi. Cho hỏi bình thường em đi học bằng phương tiện gì? Và tại sao em không học trường Trung học số 3 ngay gần nhà mình?"

Mễ Nhạc vẫn không lên tiếng.

"Thế này đi Mễ Nhạc, tôi hơi nghi ngờ thân phận của em. Hai ta đối ám hiệu nhé: “Hai tám hai năm sáu”?"

Ngô Chấp không đợi được câu trả lời từ Mễ Nhạc, vì đối phương đã ngắt kết nối.

Đinh Tình cũng lập tức tắt livestream, cả phòng quay phim rối như canh hẹ.