Chương 35: Chấm với đế giày ăn cũng ngon

Ngô Chấp lau đi giọt nước mắt vì cười quá trớn: "Anh vừa tan làm là qua đây luôn à? Chưa ăn gì đúng không?"

"Không ăn, tức đến no rồi." Sở Hoài nói.

Ngô Chấp "chậc" một tiếng: "Sao anh còn khó chiều hơn cả Mông Bách Thanh thế nhỉ?"

"Liên quan gì đến ông ta?"

Ngô Chấp giơ cái túi hồ sơ lấy từ chỗ Mông Bách Thanh lên: "Anh chẳng phải vừa hỏi tôi đi đâu sao? Tôi đến chỗ Mông Bách Thanh đấy."

"Cậu hẹn được ông ta rồi à?" Sở Hoài nhận lấy túi hồ sơ, có chút chấn động.

"Hại, hẹn được lâu rồi, đây là lần hội nghị cấp cao thân mật thứ hai rồi đấy." Ngô Chấp mặt đầy đắc ý.

"Rốt cuộc cậu tìm ông ta có việc gì?" Sở Hoài mở túi hồ sơ, thấy bên trong là hai bức thư cổ, mép giấy rách nát, nét chữ mờ nhòe.

Ngô Chấp ngồi xuống giường đại yên: "Tôi rất hứng thú với cuốn gia huấn của nhà ông ta, muốn mượn xem thử."

Sở Hoài chỉ vào hai bức thư cổ: "Thế còn cái này?"

"Cuốn gia huấn đó là bảo vật gia truyền, ông ta quý như vàng, nếu đường đột hỏi mượn chắc chắn ông ta không đồng ý, nên tôi lại chuẩn bị một đòn phối hợp khác."

Bây giờ Sở Hoài cứ nghe đến "đòn phối hợp" là thấy nhức đầu: "Cậu lại định làm gì nữa?"

Ngô Chấp "chậc" một tiếng: "Anh đừng cuống, tôi không làm bừa đâu."

Sở Hoài nhìn Ngô Chấp đầy vẻ hoài nghi.

"Tôi định bắt đầu từ việc phục chế, dẫn dắt ông ta cuối cùng phải đem cuốn gia huấn đó đi phục chế, thế là em chẳng phải thuận tay mượn được luôn sao."

Sở Hoài cảm thấy thế giới quan về Ngô Chấp lại được làm mới: "Cậu còn biết cả phục chế cổ vật?"

Ngô Chấp nhướng mày: "Biết sơ sơ."

Sở Hoài bật cười: "Không ngờ cậu cũng lắm thủ đoạn đấy."

"Thủ đoạn thì không hẳn, chút tâm cơ thôi." Ngô Chấp cười hì hì đứng dậy: "Đợi tí nhé, tôi đi nấu mì."

Sở Hoài cất kỹ bức thư cổ, đi ra phòng bếp xem Ngô Chấp.

Bếp nhà Ngô Chấp rất nhỏ, chỉ có một lối đi hẹp, nhưng động tác của Ngô Chấp rất nhanh nhẹn, nhìn là biết người hay vào bếp.

"Tôi dùng danh nghĩa chính thức còn chẳng hẹn được Mông Bách Thanh, sao cậu lại làm được?" Sở Hoài tựa vào cửa hỏi.

Ngô Chấp vừa thả mì vào nồi vừa nói: "Đánh vào sở thích thôi. Anh không thấy lần trước nhà ông ta treo đầy thư họa đó sao?"

"Nhà cậu bốn bức tường trống huơ trống hoác, lấy đâu ra thư họa quý giá mà tặng ông ta?"

"Lại coi thường người khác rồi đúng không? Bất cứ bức tranh nào trên tường nhà tôi đem lên sàn đấu giá Thịnh Đức đều có giá cả đấy." Ngô Chấp vừa nói vừa đánh trứng.

Chẳng mấy chốc, Ngô Chấp đã bưng ra hai bát mì trứng cà chua đơn giản, hương thơm ngào ngạt, trông rất bắt mắt.

Ngô Chấp húp một ngụm mì lớn: "Ui da, nhạt rồi." Cậu ra tủ lạnh lấy một hũ nước xốt về: "Nào, Chủ nhiệm Sở, ăn kèm với xốt này đi."

Sở Hoài ăn nhạt nên không thấy mì bị thiếu vị, nhưng khi nếm thử một chút xốt thì thấy rất ngon.

"Anh Sở, thỉnh giáo anh một việc."

"Ừ."

"Giờ tôi chẳng phải đang nổi sao, phòng tuyên truyền của trường tìm tôi, muốn xây dựng tôi thành tấm gương điển hình, anh bảo tôi phải làm sao đây?"

Sở Hoài múc một ít xốt vào bát mình: "Hết đòn phối hợp rồi à?"

"Hết rồi, bí quá rồi, anh Sở giúp tôi với." Ngô Chấp giả vờ đáng thương: “Tôi sợ trường bắt tôi đi livestream, bây giờ mấy chị bên phòng tuyên truyền ngày nào cũng vẽ bánh cho tôi."

Sở Hoài múc thêm ít xốt nữa: "Bao giờ cậu quay lại trường?"

"Thứ hai tuần sau."

"Tôi thấy cậu thú vị thật, người khác chỉ mong được nổi tiếng, còn cậu thì cứ giấu giấu giếm giếm, nổi tiếng không tốt sao?"

"Không tốt." Ngô Chấp buông đũa, nghiêm túc nhìn Sở Hoài: "Nhạc Nam Tinh chẳng phải là một ví dụ sao? Anh bảo cậu ta đang làm thầy giáo tốt thế kia, bị sinh viên quay đăng lên mạng, giờ thành ra thế nào? À đúng rồi Sở Hoài, lần trước tôi hỏi anh, anh bảo Nhạc Nam Tinh không sao cơ mà? Nhưng cậu ta nói với em là bị trường đình chỉ dạy rồi."

Sở Hoài ăn mì, nhìn Ngô Chấp đầy nghi hoặc: "Cậu tắt máy rồi cơ mà? Liên lạc kiểu gì?"

"Email, hai hôm trước em không xem được điện thoại, rảnh rỗi quá nên nhớ ra anh bảo cậu ta hay dùng mail liên lạc, thế là tôi gửi cho cậu ta một cái." Ngô Chấp một tay gác lên lưng ghế, cười nói: "Anh đừng nói nhé, mail qua mail lại thế này cứ như kiểu “phi điểu truyền thư” thời hiện đại ấy. Nè Sở Hoài, hòm thư của anh là gì, tôi cũng viết thư cho anh."

"Không cần, cậu đừng viết cho tôi." Sở Hoài lạnh lùng đáp.

"Xì." Ngô Chấp bĩu môi: "Vụ Nhạc Nam Tinh bị đình chỉ, anh biết đúng không? Sao không nói với tôi?"

"Nói với cậu thì có ích gì, bản thân cậu còn đang nằm viện thì làm được gì?"

"..."

Ngô Chấp vạn lần không ngờ bị Sở Hoài hỏi vặn cho "tắt điện".

Đạo lý thì đúng thật, nhưng sao Sở Hoài có vẻ lại giận rồi?

Cái anh chàng này sao mà hay dỗi thế nhỉ?

Không khí nhất thời có chút gượng gạo, Ngô Chấp lẳng lặng tiếp tục ăn mì.

Sau khi Ngô Chấp ăn xong, Sở Hoài mới lên tiếng: "Nhạc Nam Tinh không chỉ bị đình chỉ dạy, mà coi như bị phong sát rồi, mọi hoạt động học thuật đều bị cấm tham gia. Mượn lời cậu nói với Cẩu Sảng lúc trước, nếu vẫn muốn đi theo con đường này, thì khuyên cậu ta nên ra nước ngoài."

Ngô Chấp sững sờ hồi lâu, cậu không ngờ chuyện này lại diễn biến đến mức độ này.

Một người thầy bị phong tỏa học thuật thì coi như mất bát cơm, công trình nghiên cứu không thể đăng, đề tài cũng không ai ngó ngàng.

Một nhà giáo, thảm nhất cũng chỉ đến thế thôi.

Đến khi anh hoàn hồn thì Sở Hoài đã đứng dậy.

Ngô Chấp vội đứng bật dậy: "Anh về à?"

"Ừ."

"Đợi tí." Ngô Chấp vặn chặt hũ xốt ớt đi tới, ấn vào tay Sở Hoài: "Cầm về mà ăn, tôi thấy anh có vẻ thích."

"Không cần đâu."

Trong chớp mắt, Ngô Chấp đã nhét hũ xốt vào tay anh: "Đừng khách sáo, cầm lấy đi."

"Tôi hầu như không ăn cơm ở nhà, không có dịp dùng đến nó." Sở Hoài nói.

"Thế anh cứ để trong xe, lúc nào đói, chấm với đế giày ăn cũng ngon."

"..."