Chương 34: Nam tần Xuân Lam

Sở Hoài gõ cửa hồi lâu mà không có người đáp, anh vừa đi xuống cầu thang vừa gửi tin nhắn thoại cho Ngô Chấp: "Cậu không lo tĩnh dưỡng, lại chạy đi đâu rồi?"

Vừa bước ra khỏi tòa nhà, anh đã thấy một chiếc xe bật đèn pha sáng rực đang chạy vào.

Sở Hoài che mắt, nhìn chiếc xe sang màu đen lướt qua bên cạnh mình.

Đang tự hỏi cơ quan cao cấp nào lại mò đến cái khu cũ nát này, thì thấy Ngô Chấp bước xuống từ ghế sau.

...

Ngô Chấp cung kính gật đầu chào tài xế xe sang, sau đó một tay choàng qua vai Sở Hoài, cười gian xảo: "Sao anh cứ thích đánh úp bất ngờ thế hả?"

Sở Hoài mặt đầy bất lực: "Cậu đi đâu về thế này?"

Ngô Chấp chỉnh lại cái mũ áo hoodie vốn chẳng có cổ: "Tôi chẳng phải là nổi tiếng rồi sao, có đại gia bao nuôi mà."

Mới ba ngày trước, video Ngô Chấp bắn cung đã bị người ta tung lên mạng.

Cậu nổi đình đám luôn.

#Thiếu niên anh hùng tên không hư phát#

#Chàng trai bắn cung hóa ra là giảng viên đại học#

#Nam thần Xuân Lam#

...

Video chỉ dài 16 giây, ghi lại trọn vẹn quá trình từ lúc Ngô Chấp dùng thân mình bảo vệ nữ sinh cho đến lúc gần như 1 giây 1 mũi tên cố định xong các tấm bảng trang trí.

Trên bảng hot search, trên các nền tảng video ngắn, trong vòng bạn bè, cái tên Ngô Chấp và đoạn video đó bị vô số người bàn tán.

Chỉ sau một đêm, tin tức Ngô Chấp làm việc nghĩa nhiều năm trước, ảnh quảng bá cổ trang cho Bảo tàng Xuân Lam, video sinh viên quay lén trên lớp... đều bị đào bới sạch sẽ.

"Nam thần Xuân Lam" bỗng chốc trở thành mật mã lưu lượng, người bắn cung theo, người bắt chước cách ăn mặc, thậm chí cả cosplay Phương Hiền, đủ mọi thể loại thượng thượng hạ hạ.

Ngô Chấp vốn định nhân lúc bị thương sẽ ở nhà nghỉ ngơi vài ngày, ngờ đâu tin nhắn điện thoại cứ nổ liên hồi.

Bất đắc dĩ cậu phải dùng chiêu tắt máy, không ngờ chiều nay tài xế của Mông Bách Thanh lại tìm đến tận nhà.

Sở Hoài hất cánh tay Ngô Chấp đang đặt trên vai mình ra: "Cậu có thể đứng đắn chút được không?"

"Ha ha ha ha..." Ngô Chấp thuận tay sờ lên mặt mình: "Không giống sao? Tôi cứ tưởng mình cũng ra dáng trai đẹp lắm chứ."

Sở Hoài liếc cậu một cái, không nói gì.

Ngô Chấp móc chìa khóa mở cửa: "Đến làm gì thế? Chủ nhiệm Sở, nhìn cái khí thế hừng hực này của anh chẳng giống đi thăm bệnh nhân chút nào."

Thần thái của Sở Hoài hôm nay làm Ngô Chấp thấy có chút quen thuộc, cậu ngẫm nghĩ một lát, hình như cái ngày bị "công khai xử tử" kia, Sở Hoài cũng mang cái bộ dạng này.

Rõ ràng là trong lòng đang chất chứa rất nhiều chuyện.

Ngô Chấp vào nhà, đặt thứ lấy từ chỗ Mông Bách Thanh lên bàn làm việc lớn: "Nhạc Nam Tinh lại xảy ra chuyện à?"

Sở Hoài theo chân Ngô Chấp vào phòng, lắc đầu, lấy từ trong túi ra một xấp giấy đưa cho cậu.

Ngô Chấp nhận lấy, nhìn qua là bật cười ngay.

Trên giấy in những bình luận dưới video đang lan truyền của Ngô Chấp, chính xác mà nói là hằng hà sa số những "phốt đen": nào là đạo văn học thuật, mập mờ với sinh viên nữ, gian lận điểm thi đại học... vô cùng đặc sắc và đầy tính gợi chuyện.

Ngô Chấp lật xem mấy tờ sau, cũng na ná như nhau, không ngờ Sở Hoài lại chụp màn hình lại từng cái một.

Sở Hoài đứng bên cạnh với vẻ mặt "hận rèn sắt không thành thép".

Đáng yêu quá đi mất, Ngô Chấp vừa xem vừa cười.

"Sao cậu còn cười nổi hả Ngô Chấp?" Sở Hoài hơi bực.

Ngô Chấp cứ cười ngặt nghẽo không dứt, Sở Hoài ngoảnh mặt đi, ra tủ lạnh lấy chai nước uống cạn.

Sau đó anh thở dài, đi tới bên cạnh Ngô Chấp: "Mấy cái bình luận đó cứ xóa rồi lại đăng, đăng rồi lại xóa, bộ phận chúng tôi hai ngày nay chỉ toàn bận rộn dọn dẹp đống rác rưởi này của cậu thôi đấy."

"Ngại quá đi mất." Ngô Chấp cố nén cười, đặt xấp giấy lên bàn, cung kính xin lỗi: "Làm phiền quý bộ quá, các anh đúng là những vị quan tốt giải quyết nỗi lo cho dân."

Sở Hoài bóp cái chai không kêu răng rắc: "Đừng có dùng cái chiêu đó với tôi."

Ngô Chấp "chậc" một tiếng: "Gì mà cáu thế, đừng xóa nữa, không sao đâu, tôi chẳng quan tâm. Cây ngay không sợ chết đứng, bọn họ là đang ghen ăn tức ở thôi."

Sở Hoài nhìn Ngô Chấp, hít sâu vài hơi, một tay xoa thái dương: "Nổi tiếng rồi có phốt là chuyện tôi thấy quá nhiều rồi, Ngô Chấp à, đó không phải vấn đề. Nhưng cái loại truy lùng IP của người đăng phốt mà lại truy ra đúng địa chỉ nhà của chính chủ, thì đây là lần đầu tiên trong đời tôi thấy đấy."

"..."

Sở Hoài giơ cái chai không ra trước mặt Ngô Chấp: "Cậu có thể cho tôi một lời giải thích hợp lý không, hả Nam thần Xuân Lam?"

Vài ngày trước, khi video bắn cung vừa có dấu hiệu gây bão, radar nghề nghiệp của Ngô Chấp đã báo động.

Theo vô vàn tiền lệ, danh hiệu người nổi tiếng trên mạng không hề dễ nuốt, tích cực có Nhạc Nam Tinh, tiêu cực có Cẩu Sảng, chẳng ai có kết cục tốt đẹp cả.

Ngô Chấp chỉ muốn yên ổn dạy học, không muốn bị cuốn vào cái vòng danh lợi sặc mùi khói lửa này.

Nghĩ là làm, một giảng viên ngành Truyền thông mà lại để truyền thông dắt mũi sao?

Thế là Ngô Chấp dựa trên kiến thức chuyên môn và kinh nghiệm, tự tay nhào nặn ra một chuỗi "phốt" của chính mình, hy vọng tin tức sẽ đảo chiều, khiến mọi người thấy ác cảm mà hạ nhiệt độ xuống.

Một bộ đòn phối hợp này, Ngô Chấp vốn rất tự tin.

Nhưng không ngờ, sự việc không đi theo quỹ đạo anh vạch ra, Ngô Chấp không bị "hắc" mà lại càng hồng hơn.

Cậu tưởng mình học hành chưa tới nơi tới chốn, hay khâu nào đó bị lỗi.

Hóa ra là... cậu quên mất vị đại thần ở Cục Đặc vụ này.

Ngô Chấp nhìn Sở Hoài, cười rạng rỡ hơn bao giờ hết.

Cái anh chàng này sao mà đáng yêu thế không biết.

"Ngô Chấp, cậu có thù với chính mình à? Tại sao chứ? Tự tạo tin đồn về mình? Không muốn giữ việc làm nữa hả?" Sở Hoài cau mày hỏi.

"Không có thù, tôi yêu bản thân mình lắm." Ngô Chấp thực sự không ngờ lại gây phiền phức lớn cho Sở Hoài như vậy: "Mấy cái đó nhìn qua là biết giả ngay, không chịu nổi nhiệt đâu, chỉ cần tra một chút là trả lại sự trong sạch cho tôi ngay mà, ha ha ha..." Ngô Chấp lại cười.

Sở Hoài lườm cậu: "Tự bôi đen mình? Cậu mưu cầu cái gì?"

"Mưu cầu cái gì á, mưu cầu đừng có giống như Nhạc Nam Tinh ấy, anh xem cậu ta giờ thảm chưa, “thấy lầu cao dựng, lại thấy lầu sụp đổ”." Ngô Chấp nói.

Sở Hoài như một chú nghé con đang giận dữ, lườm Ngô Chấp một cái rồi đứng dậy đi ra phía cửa sổ: "Nếu cậu không muốn tin tức bay đầy trời, cậu có thể nói với tôi. Cậu không phải không biết tôi làm nghề gì, tôi có thể hạ bậc ưu tiên, xử lý lạnh, hoặc khóa miệng truyền thông, cậu tự mình làm loạn cái gì chứ? Lỡ xảy ra chuyện thật thì tính sao?"

"Ấy, tôi sai rồi, tôi... tôi thực sự quên mất là còn có bên anh nữa. Nếu sớm nghĩ tới sẽ gây rắc rối cho anh thì tôi chắc chắn không đăng đâu, công đoạn viết văn bản với chỉnh sửa ảnh tốn của tôi bao nhiêu tâm huyết đấy." Ngô Chấp đi tới sau lưng Sở Hoài, vỗ vai anh: "Cảm ơn anh nhé Chủ nhiệm Sở, nhưng mà... một cuộc thực nghiệm vĩ đại của ngành Truyền thông lại thất bại rồi, ha ha ha..."

Sở Hoài quay đầu lại, nhìn Ngô Chấp đang cười như một tên ngốc, khẽ lắc đầu.