Sở Hoài cầm chìa khóa lên tầng năm, nhưng không vào nhà ngay.
Anh bị cảnh tượng trước mắt thu hút.
Khu này tuy cũ nát nhưng chỉ cách hồ Đông Mậu... hồ lớn nhất Xuân Lam... có một con phố, có thể coi là "view hồ" triệu đô rồi.
Đứng từ hành lang nhà Ngô Chấp có thể nhìn rõ hồ Đông Mậu lấp lánh đằng xa, thỉnh thoảng còn có vài chiếc thuyền nhỏ lướt qua.
Cũng ra gì phết đấy chứ.
Thưởng cảnh một hồi lâu, "vận động viên" Ngô tàn nhưng không phế cuối cùng cũng lên tới đỉnh.
Cậu nhận chìa khóa từ tay Sở Hoài, chuẩn bị mở cửa.
Sở Hoài đứng sau lưng có chút mong chờ, không biết trong nhà có nhảy ra con cương thi triều Thanh nào không.
Mở cửa ra, cương thi thì không thấy, nhưng mùi vị "tàn dư phong kiến" lộn xộn khắp phòng khiến mắt Sở Hoài cứ gọi là sáng lòa liên tục.
Chiếc bàn gỗ sưa lớn chiếm trọn vị trí trung tâm phòng khách, chiếc ghế rồng gỗ sưa đại thụ lại càng không cần bàn tới, phía trên bàn còn treo một bức hoành phi "Chính Đại Quang Minh".
Tường phủ kín giá sách, không tivi, không sofa, nhưng lại có một chiếc... giường đại yên (giường nằm hút thuốc phiện thời xưa) bằng gỗ sưa?
Điều khiến Sở Hoài kinh ngạc nhất là trên bức tường phía trên giường đại yên treo một cái đèn neon chữ "Cấm hút thuốc".
Sở Hoài thực sự cạn lời không biết bình phẩm thế nào, không có tiền sử bệnh tâm thần tám trăm năm thì không thể phối ra cái phong cách này được.
Ngô Chấp ngồi phịch xuống giường đại yên, đau đến mức kêu "úi" một tiếng, sau đó vỗ vỗ lên giường: "Mau ngồi xuống nghỉ lát đi."
Sở Hoài nhìn Ngô Chấp ngồi trên giường đại yên, lưng lửng lơ chẳng có điểm tựa: "Hay là... cậu lên giường mà nằm đi, ngồi đây... cái lưng chịu sao thấu?"
Ngô Chấp chống tay lên cái bàn nhỏ trên giường: "Không sao, trong tủ lạnh có nước, có cả Sâm Nhung nữa, lấy cho tôi một chai."
"..."
Sở Hoài mở tủ lạnh, lấy một chai nước, lại đảo mắt một vòng quanh tủ lạnh không thấy Sâm Nhung đâu, thế là lấy cho Ngô Chấp một chai nước luôn.
Anh vặn nắp đưa cho Ngô Chấp, tự mình cũng mở một chai uống cạn rồi ngồi xuống cạnh Ngô Chấp.
"Cứng quá." Sở Hoài thầm nghĩ: "Tại sao sofa tốt không dùng, lại đi mua cái thứ cũ nát này."
"Mấy món nội thất này là do chủ nhà để lại à?" Sở Hoài tận lực hỏi uyển chuyển hết mức có thể.
"Đâu có, tôi tự mình săn lùng đấy."
"Săn ở đâu thế?"
"Taobao."
"..." Sở Hoài thầm tự trách mình, sao bấy lâu nay vẫn chưa thích nghi nổi với cái nết của người này.
"Thật là... độc đáo, giới trẻ bây giờ thường không thẩm thấu nổi phong cách này." Sở Hoài cố nói giảm nói tránh.
"Họ không hiểu đâu, đây gọi là phong cách “tiền cổ” đấy." Ngô Chấp vỗ vỗ lên chiếc giường đại yên gỗ sưa mình đang ngồi.
Qua lớp đệm mỏng tang có cũng như không theo phong cách đồ khâm liệm, mặt gỗ phát ra tiếng "cọc cọc": "Đồ gỗ sưa đấy, quý giá lắm, có thể truyền lại cho đời cháu luôn."
"..." Sở Hoài nhìn dáng ngồi quái dị của Ngô Chấp: "Cậu ngồi thế này thật sự không sao chứ?"
Ngô Chấp làm động tác như mấy tên hói hất tóc làm dáng: "Không sao, thoải mái cực kỳ."
Sở Hoài thì không thể ngồi yên nổi nữa, anh đứng dậy, lách qua đống sách cũ và bản vẽ rách nát vứt dưới sàn: "Sao cậu lại ở cái khu tập thể cũ nát nhỏ bé này?"
"Ơ? Anh ăn nói cho tôn trọng chút nhé, cái gì mà cũ nát nhỏ bé? Địa thế ở đây tốt thế này cơ mà. Gần trường, gần tàu điện, dưới nhà lại là công viên." Ngô Chấp có chút không vui: "Chẳng hiểu cái gì cả."
"..."
"Tôi nói anh nghe, cái công viên này tuyệt đỉnh luôn, có hồ, có rừng, môi trường tiểu cảnh ấy à, chậc chậc." Ngô Chấp vẻ mặt đắc ý.
"Người ta mua nhà đều cân nhắc chủ đầu tư, ban quản lý này nọ, sao cậu cứ như ông cụ non ấy, lại đi cân nhắc công viên đầu tiên?"
"Ơ? Ông cụ thì sao? Anh kỳ thị người già à? Anh không già đi chắc?" Ngô Chấp đột ngột cao giọng.
"..." Chuỗi ba câu hỏi phẫn nộ này làm Sở Hoài ngớ người, nhưng rất nhanh sau đó, anh lại bị thứ trên bệ cửa sổ thu hút.
Anh bước tới, trên bệ cửa sổ có một chiếc cốc uống bia lớn, bên trong cắm hai cái vỉ đập ruồi một vàng một xanh.
Sở Hoài cầm vỉ đập ruồi lên cười suốt hồi lâu, đúng là phong cách sống quá sức "đời".
"Sao cậu không cố thêm chút tiền mà mua ở Vị Ương Quán?"
Vị Ương Quán là khu chung cư cao cấp nhất thành phố Xuân Lam, nằm ngay sát vách khu tập thể của Ngô Chấp, có thể nói là chỉ cách nhau một bức tường.
Ngô Chấp nhìn Sở Hoài bằng ánh mắt phức tạp: "Vị Ương Quán tất nhiên là tốt, thiết kế mạnh, căn hộ đẹp, giá tuy không rẻ nhưng với tôi hoàn toàn trong tầm tay. Cái thiếu sót duy nhất chính là tuổi thọ, nó là một điểm yếu. Tính theo mức lương hiện tại, chắc tôi không sống nổi một nghìn năm đâu."
"..."
"Thiếu gia à, đây mới là nỗi khổ nhân gian." Ngô Chấp lắc đầu.
Sở Hoài ngẫm lại giá nhà ở Vị Ương Quán, cảm thấy mình quả thực hơi đường đột.
Ngô Chấp vốn cha không thương mẹ không yêu, dựa vào nỗ lực bản thân mua được căn hộ nhỏ thế này đã là rất giỏi rồi.
Anh quay người nhìn ra ngoài cửa sổ, trước mặt là hồ và công viên, bỏ qua môi trường khu nhà và dịch vụ quản lý thì những thứ còn lại so với Vị Ương Quán chắc cũng chẳng kém là bao.
"Cậu mua chỗ này sau khi đi làm à?"
"Cũng coi là vậy, hồi đại học tôi đã thuê ở đây, sau đó chủ nhà cần tiền gấp nên bán lại cho tôi." Ngô Chấp ngẩng đầu nhìn bức tường hơi ngả vàng: "Cũng ở đây gần mười năm rồi."
Chợt nhớ ra điều gì đó, Ngô Chấp định đứng dậy đi tìm nhưng lại "suýt" lên một tiếng đau đớn.
"Cậu muốn làm gì?" Sở Hoài hỏi.
Ngô Chấp chỉ vào chiếc bàn gỗ sưa lớn: "Nhanh, Đại Tráng, trên bàn tôi có cuốn sách, anh lấy hộ tôi với."
Sở Hoài liếc Ngô Chấp một cái đầy cạn lời rồi bước tới: "Nhiều sách thế này, quyển nào?"
"Cái quyển cực kỳ cũ, cực kỳ vàng ấy." Ngô Chấp nói.
Sở Hoài giơ cuốn sách cổ vàng khè, các mép giấy đều đã sờn rách mang tên Bảo điển phong tục dân gian Xuân Lam: "Quyển này?"
"Đúng đúng đúng, chính là nó, tặng anh đấy." Ngô Chấp xòe chiếc quạt xếp trên bàn nhỏ ra quạt quạt: "Đây là danh mục sách ôn thi tiếng Xuân Lam cấp độ 4 và 6, anh có rảnh thì xem đi, sẽ nâng cao hiệu quả giao tiếp của hai ta đáng kể đấy."