Buổi sáng Sở Hoài đến đơn vị, nói trưa sẽ quay lại đón Ngô Chấp xuất viện.
Ngô Chấp ở lại thấy chán, cứ đi đi lại lại trong phòng.
"Y tá trưởng."
Nghe thấy tiếng Sở Hoài, Ngô Chấp chậm chạp lết ra cửa, thấy Sở Hoài đang nói chuyện với y tá trưởng.
"Đến lấy thuốc cho chú hai à?"
"Không ạ, bạn cháu nằm viện ở đây, cháu đến đón cậu ấy về." Sở Hoài nói.
"Chú hai cháu sao rồi?"
"Cũng ổn ạ, hồi phục khá tốt."
"Dạo này cháu có rảnh không, cháu gái cô cứ đòi gặp cháu mãi đấy?" Y tá trưởng hỏi.
"Ngại quá y tá trưởng, cháu có đối tượng rồi ạ." Sở Hoài đáp.
Y tá trưởng khựng lại một chút: "Ồ, được rồi, cô hiểu rồi."
Khi Sở Hoài bước vào phòng bệnh, anh thấy Ngô Chấp đang đứng giữa phòng, giả vờ như bận rộn lắm.
"Hề, về rồi đấy à?" Ngô Chấp nói.
Sở Hoài thấy buồn cười: "Ngô Chấp, trước đây sao tôi không phát hiện ra cậu có thói quen nghe lén thế nhỉ?"
"Nghe lén gì chứ, tôi đang tập phục hồi chức năng."
Sở Hoài chỉ vào ô kính trên cửa: "Cái dáng vẻ suýt thì chui cả vào tường của cậu lúc nãy, ở ngoài nhìn thấy rõ mồn một đấy."
"Ha ha ha ha, thế à?" Bị bóc mẽ, Ngô Chấp cũng không diễn nữa: "Tình hình sao rồi, kể tôi nghe đi."
Sở Hoài nhanh nhẹn thu dọn đồ đạc cần thiết vào cái túi lớn mà Phan Đào mang tới, Ngô Chấp như một cái đuôi chậm chạp lẽo đẽo theo sau.
"Mau mặc áo vào đi thầy Ngô, trước 12 giờ phải trả phòng đấy." Sở Hoài nói.
Lên xe rồi mà Ngô Chấp vẫn chưa bỏ cuộc, cậu cầm chai nước khoáng trong xe Sở Hoài, giơ lên trước mặt anh.
Sở Hoài nhìn hành động của Ngô Chấp, không hiểu chuyện gì: "Làm gì thế?"
"Đây là micro." Ngô Chấp nói: "Chào Chủ nhiệm Sở, tôi là phóng viên Ngô của đài truyền hình Nói Nhăng Nói Cuội, mời anh giải thích về cảnh tượng lúc nãy để thỏa mãn trí tò mò của đông đảo khán giả."
"Cậu không thấy chán à?"
"Kể đi mà."
Tranh thủ lúc đèn đỏ, Sở Hoài rất miễn cưỡng vỗ vỗ vào chai nước hai cái: "Alo? Alo?"
Ngô Chấp nhướn mày, giơ ngón tay cái tán thưởng.
"Chú hai tôi dạo trước bị ngã từ trên mái nhà xuống, gãy cả hai tay, cũng nằm viện ở đây mấy ngày." Sở Hoài nói xong, đẩy chai nước ra.
Ngô Chấp mặt đầy vẻ không tin nổi: "Hết rồi?"
"Hết rồi."
"Trời đất ơi, hồi đi học điểm tập làm văn của anh là 0 đúng không? Ai thèm nghe cái báo cáo tóm tắt này, cái tôi muốn nghe là ân oán tình thù cơ." Ngô Chấp rất không hài lòng.
Sở Hoài bất lực lắc đầu: "Lúc đó y tá trưởng nói chuyện với chú hai thím hai tôi rất vui vẻ, không hiểu sao lại nói đến chuyện tôi còn độc thân, thế là cô ấy cứ đòi giới thiệu bạn gái cho tôi."
Ngô Chấp "ồ" lên một tiếng đầy cường điệu: "Thế là anh có đối tượng thật à? Hay là nói dối để từ chối?"
"Cậu thấy sao?" Sở Hoài nhìn chăm chằm Ngô Chấp.
"Tôi thấy... anh đẹp trai thế này, chắc chắn là có rồi." Ngô Chấp nói.
Sở Hoài bỗng nhiên bật cười, nhìn Ngô Chấp cười mãi không dứt.
Ngô Chấp bị cười đến mức hơi sờ sợ: "Sao thế?"
"Có đối tượng rồi thì ai chạy đến đây thức đêm chăm cậu nằm viện hả." Sở Hoài vừa nói vừa tiêu sái xoay vô lăng bằng một tay để rẽ.
"Cũng đúng ha. Thế còn chú hai anh sao lại ngã từ trên mái nhà xuống thế?"
"Chuyện này thì dài dòng lắm." Sở Hoài nhếch môi cười khổ: "Chú hai tôi mở một quán ăn nhỏ, chú ấy leo lên mái nhà lấy hành lá, lúc xuống thì thang không vững, bị trượt chân. Kết quả là theo phản xạ, chú ấy dùng hai tay chống xuống đất, thế là gãy cả hai cánh tay."
Nghe thôi đã thấy đau, Ngô Chấp nhăn mũi hỏi: "Trời ơi, tầng mấy hả anh?"
"Thì cũng cao tầm tầng hai thôi." Sở Hoài cười khổ: "Cao hơn nữa thì không phải là vấn đề gãy tay đơn thuần đâu."
"Gãy xương thì phải dưỡng cho kỹ đấy." Ngô Chấp nói.
Lần đầu tiên Sở Hoài đi vào khu tập thể của Ngô Chấp, lần trước anh chỉ dừng ở cổng, lần này đúng là mở mang tầm mắt.
Nhà để xe đạp cũ nát, tiệm tạp hóa trông như phòng khám chui, những chiếc chăn hoa phơi trên bụi cây, và mấy tòa nhà năm tầng sơn vàng trông như trường mầm non...
Phải chăng đây là Cửu Long Thành Trại phiên bản Xuân Lam?
Khu tập thể nát như vậy, lại không có thang máy, cầu thang thì hẹp, đi vài bước Sở Hoài lại phải ngoái đầu nhìn Ngô Chấp đang bò lên như rùa.
Ngô Chấp ở tầng năm, không biết với cái chân cái lưng này thì trước khi trời tối anh có về được đến nhà không.
"Tôi cõng cậu nhé." Sở Hoài đề nghị.
"Trư Bát Giới cõng cô dâu à? Tôi không chịu đâu."
"..." Đúng là thiên tài ví von.
Ngô Chấp móc chìa khóa đưa cho Sở Hoài: "Anh lên trước đi, tôi đi từ từ là được, căn bên phải tầng năm ấy, anh vào nhà nghỉ một lát đi."
Sở Hoài định bảo không cần, nhưng nhìn chìa khóa Ngô Chấp đưa tới, anh vẫn nhận lấy.
Xâu chìa khóa này rất thú vị, trên đó treo một cái móc lấy ráy tai.
Sở Hoài nhớ mang máng hồi nhỏ ông nội mình cũng có một cái y hệt.
Xe nát, nhà nát, phong cách ăn mặc lỗi thời, móc tai cũ kỹ.
Cái người này ngoài gương mặt trẻ trung ra, mọi thứ còn lại đều toát ra cái "mùi người già".
Nhớ lại chuyện tối qua, Sở Hoài vội lắc đầu, đúng là độc thân lâu quá rồi, nhìn cái gì cũng thấy duyên dáng thoát tục.