"Chủ nhiệm Sở..." Ngô Chấp chưa nói hết câu đã bị Sở Hoài ngắt lời.
"Gọi tôi là Sở Hoài, hoặc là anh Sở."
Ngô Chấp nở nụ cười rạng rỡ: "Anh Sở, sao hôm nay anh lại đến trường tôi thế?"
"Khách mời lễ kỷ niệm."
"Đúng đúng đúng, tôi quên béng mất."
"Tôi đã thấy cậu bắn cung." Sở Hoài ngồi ngay ngắn ở cuối giường bệnh bên cạnh.
Ngô Chấp nhớ lại, hình như vừa bắn rụng mấy tấm bảng xong là nghe thấy giọng Sở Hoài thật, cậu gật đầu.
"Lúc thi đấu, tại sao cố ý bắn không chuẩn?" Sở Hoài hỏi.
"Hả? Làm gì có, trình tôi chỉ đến thế thôi, không bắn trượt bia là may lắm rồi."
"Lúc bắn mấy tấm bảng gỗ, cậu toàn trúng “mười điểm” đấy thôi." Sở Hoài vặn lại.
"Chắc là lúc nguy cấp, tiềm năng con người bộc phát ấy mà."
Ngô Chấp sắp bịa không nổi nữa: "Anh Sở ơi, khát quá, có nước không?"
Sở Hoài vặn nắp chai nước khoáng, cắm ống hút rồi đưa tận miệng Ngô Chấp: "Cậu và Phan Đào không có quan hệ huyết thống đúng không?"
Ngô Chấp vừa ngậm ống hút vừa hỏi: "Tụi tôi không giống nhau à?"
"Không giống."
Ngô Chấp nhả ống hút ra: "Đúng là không có quan hệ huyết thống, cô ấy là con của... sư phụ tôi."
"Sư phụ?" Sở Hoài thắc mắc.
Ngô Chấp "ừm" một tiếng, thầm nghĩ hôm nay sao Sở Hoài cứ như cậu bé tò mò thế nhỉ.
"Nào nào, cho tôi xin hớp nước nữa, để báo đáp ơn cứu mạng, tôi liều mình kể anh nghe một đoạn."
Uống cạn gần hết chai nước, Ngô Chấp cảm thấy cổ họng dịu hẳn đi.
Cậu hắng giọng, vận khí xuống đan điền, bắt đầu bắt chước giọng kể chuyện của nghệ sĩ Đan Điền Phương: "Hồi thứ nhất, trời giáng điềm lành... khụ khụ khụ, ái chà chà..."
Ngô Chấp đột nhiên sặc nước, cơn ho kéo theo vết thương sau lưng đau râm ran.
"Cậu nói xem có phải cậu tự mình chuốc họa vào thân không?" Sở Hoài nhìn cậu đầy bất lực.
Đợi Ngô Chấp hết ho, Sở Hoài lại đưa nước cho cậu uống thêm ngụm nữa.
Ngô Chấp cười cầu hòa, lại hắng giọng: "Xin lỗi giám khảo, cho tôi xin một cơ hội nữa."
"..."
Ngô Chấp trở lại tông giọng bình thường: "Ba tôi ly hôn từ lúc tôi còn nhỏ, cũng chẳng có tiền tiêu vặt. Từ hồi trung học tôi đã bắt đầu đi làm thêm rồi, thế rồi tình cờ quen biết sư phụ."
"Vậy cậu học gì từ sư phụ?"
"Học... viết thư pháp, giám định cổ vật này nọ. Sư phụ tôi mở một tiệm đồ cổ nhỏ." Ngô Chấp nói.
"Cậu cũng nghị lực đấy chứ, điều kiện khó khăn thế mà vẫn thi đỗ vào Đại học Phong Hoa."
Ngô Chấp cười: "Cái số tôi nó may thôi."
"Thế cậu nằm viện, không cần gọi điện cho người nhà sao?"
"Không cần." Ngô Chấp đáp.
Không khí trong phòng bệnh bỗng chốc trở nên hơi trầm mặc.
Im lặng một hồi, Ngô Chấp lên tiếng: "Sở Hoài."
"Ơi?"
"Máu chảy ngược vào dây truyền rồi kìa."
Nhìn Sở Hoài hớt hải lao ra ngoài gọi y tá, Ngô Chấp bật cười thành tiếng.
Chăm sóc người khác là cả một nghệ thuật, đám thanh niên bây giờ, đặc biệt là kiểu người trông có vẻ được nuông chiều từ bé như Sở Hoài, căn bản chẳng biết phải làm gì.
Ngô Chấp cũng chẳng khách khí, lúc thì đòi uống nước, lúc lại bắt đi mua cơm.
"Sở Hoài, đỡ tôi một tí, tôi muốn đi vệ sinh."
Sở Hoài đỡ lấy cổ và lưng Ngô Chấp, nâng cậu ngồi dậy rồi dìu cậu đi vào nhà vệ sinh.
Mỗi cử động vẫn còn rất đau, Ngô Chấp đi chậm rì rì: "Anh nhìn mấy thứ tôi vừa ăn, cộng thêm cái bộ dạng này, trông có giống vừa mới sinh xong không?"
Lúc nãy Sở Hoài đi mua cơm ở căn tin, chẳng hiểu sao lại mang về cháo kê với trứng hấp.
"Giống." Sở Hoài đáp.
"Thế thì anh đi thắt ống dẫn tinh đi, tôi không muốn đẻ nữa đâu."
"..."
Sở Hoài là kiểu người nghiêm túc, thỉnh thoảng trêu chọc anh một chút cũng khá thú vị.
Bước vào phòng vệ sinh, Ngô Chấp đứng định vị trước bồn cầu, đợi Sở Hoài quay lưng đi.
Đợi mãi mà Sở Hoài vẫn chẳng nhúc nhích, hai người mắt lớn trừng mắt nhỏ.
Lại qua một lúc lâu, Sở Hoài nhìn xuống phía dưới của Ngô Chấp, mở lời: "Cái này cũng cần tôi đỡ hộ à?"
Ngô Chấp bị cái tên "giả vờ đứng đắn" này làm cho đứng hình: "Không cần! Đi ra ngoài!" Cậu gần như gầm nhẹ lên.
Cho đến khi nằm lại trên giường, Ngô Chấp vẫn cảm nhận được khóe môi đang cố nhịn cười của Sở Hoài đang run bần bật.
"..."
Phòng bệnh rất yên tĩnh, chỉ có tiếng gió khẽ lay rèm cửa kêu sột soạt.
"Sở Hoài, bên phía Nhạc Nam Tinh có tiến triển gì mới không?"
"Chưa có."
Một lát sau, Sở Hoài đứng dậy, Ngô Chấp tưởng anh định lấy tài liệu gì đó cho mình, không ngờ một lúc sau Sở Hoài lại cầm một chiếc khăn ướt đi tới.
? Ngô Chấp không hiểu ra làm sao, nhưng nhìn dáng vẻ cao to vạm vỡ của Sở Hoài cầm khăn ướt tiến lại gần, cậu bỗng liên tưởng đến chiêu ép cung: dán giấy vàng lên mặt.
Nhưng khi chiếc khăn nhẹ nhàng lau trên mặt, Ngô Chấp thầm nói một câu: "Xin lỗi" trong lòng.
Nhớ lại lần trước ở bệnh viện, nghe y tá nói Sở Hoài còn giúp mình lau sạch vệt máu trên chân tóc.
Người tốt thật đấy.
Giúp Ngô Chấp lau tay và mặt xong, Sở Hoài tự mình vệ sinh cá nhân một chút.
Khi nằm xuống giường, anh liếc nhìn Ngô Chấp, thấy cậu đã nhắm mắt.
Vừa định chìm vào giấc ngủ, giọng nói của Ngô Chấp lại khẽ vang lên.
"Sở Hoài, viện phí là anh đóng à?" Chắc là sắp ngủ thì chợt nhớ ra, Ngô Chấp hé nửa mắt, giọng rất nhẹ, tốc độ chớp mắt rất chậm.
Dưới ánh trăng, Sở Hoài cảm giác đôi mắt ấy như đôi bướm bạc xanh dập dờn.
Sở Hoài bị suy nghĩ của chính mình làm cho giật mình, ngập ngừng một lát mới đáp: "Ừm."
"Hết bao nhiêu, để tôi chuyển khoản cho anh." Ngô Chấp nói tiếp, giọng còn nhỏ hơn, như thể sợ làm thức giấc đêm yên tĩnh này.
"Ngủ đi, mai tính."
Ngô Chấp không còn động tĩnh gì, Sở Hoài cũng nhanh chóng chìm vào giấc mộng.
Anh mơ thấy mình lạc vào một khu vườn xinh đẹp, xung quanh là vô số những cánh bướm xanh bay lượn.
Chúng uyển chuyển như những tinh linh, mỗi phiến cánh đều lấp lánh ánh bạc xanh.
Anh đưa tay ra muốn bắt lấy chúng, nhưng lại phát hiện chúng hư ảo như một giấc mơ, không thể chạm tới.
Sở Hoài bừng tỉnh, một ý nghĩ điên rồ trỗi dậy trong lòng, anh chạy vào nhà vệ sinh.
Lát sau quay lại, anh thấy Ngô Chấp vẫn không nhúc nhích, hơi thở dài và đều đặn.
Anh lại nhìn vào mắt Ngô Chấp, nhưng rất nhanh đã thu hồi tầm mắt.
Trời đã mờ mờ sáng, Sở Hoài ép mình phải ngủ tiếp, nhưng có vẻ không có tác dụng gì.
Anh nhắm mắt lại, trong đầu toàn là những cánh bướm bạc xanh.