Chương 30: Đứng dậy đi hai bước xem nào

Ngô Chấp khẽ động đậy mũi, hít một hơi thật sâu.

Cái mùi này, quen lắm.

Vẫn nằm im chưa mở mắt, Ngô Chấp bắt đầu nhớ lại xem vì sao mình lại vào viện.

Lễ kỷ niệm trường, bắn cung, bị bảng đập, Sở Hoài, giường bệnh...

"Aizz." Ngô Chấp thở dài sườn sượt.

Quen nhau chưa đầy một tháng mà đã ngất tận hai lần, chắc Chủ nhiệm Sở sẽ nghĩ mình là đồ yếu sên mất thôi.

Nghe thấy tiếng động ngoài cửa, Ngô Chấp mở mắt ra.

Qua ô kính nhỏ trên cửa phòng, cậu liếc thấy Sở Hoài ngay lập tức.

Định lên tiếng chào thì lại thấy người bên cạnh Sở Hoài, Ngô Chấp giật mình vội vàng nhắm tịt mắt lại.

"Đúng đấy anh Sở, lần trước em còn tưởng anh là hộ công cơ, còn thầm nghĩ tìm đâu ra anh hộ công chuẩn trai đẹp thế này." Phan Đào cười nói vui vẻ cùng Sở Hoài bước vào.

Ngô Chấp nghe thấy tiếng kéo khóa rẹt một cái.

Khỏi cần nghĩ cũng biết chắc chắn là cái túi cứu thương khổng lồ của Phan Đào.

"Đồ đạc trong túi cô đầy đủ ghê nhỉ." Sở Hoài nói.

Phan Đào hừ lạnh một tiếng: "Nếu anh vớ phải kiểu người nhà thế này thì anh sẽ hiểu thôi."

Sở Hoài cười khẽ: "Lần này tôi làm chứng cho cậu ấy, đúng là tai nạn thật."

"Tai nạn của anh ấy với tự mình tìm chết thì chia năm xẻ bảy thôi." Giọng Phan Đào không chút gợn song: "Mùa đông năm ngoái, chẳng biết anh ấy lên cơn gì mà ra hồ Đông Mậu xem các cụ già bơi mùa đông."

"Cụ nào bị chuột rút nên cậu ấy xuống cứu à?" Sở Hoài hỏi.

"Không, các cụ không sao cả. Có người dắt chó đi dạo trên băng, con chó bị lọt hố, thế là anh ấy lao xuống cứu. Kết quả là chó lên được bờ, còn anh ấy thì suýt nữa đi tong vì... bị chuột rút."

Ngô Chấp nghe thấy Sở Hoài bật cười thành tiếng: "Tôi biết vụ này! Hồi đó tôi mới chuyển công tác đến Xuân Lam, có đọc thấy tin này trên báo, ha ha ha, không ngờ chính là Ngô Chấp, ha ha ha..."

"Mấy chuyện dở khóc dở cười của anh ấy còn nhiều vô kể, đúng không Ngô Chấp?"

Tai Ngô Chấp đột ngột bị vặn một cái đau điếng, cậu bừng mắt dậy: "Đau đau đau đau..."

"Lại giỏi rồi đấy, còn dám giả vờ ngủ? Tỉnh lúc nào?" Trước mặt cậu là gương mặt đang bừng bừng nộ khí của Phan Đào.

"Mới tỉnh, mới tỉnh mà... nghe đến đoạn chuột rút là tỉnh hẳn luôn." Ngô Chấp xoa xoa tai, mặt đầy vẻ bất lực: "Em sinh tháng chạp hay sao mà suốt ngày động tay động chân thế."

"Nếu anh không đang nằm trên giường bệnh thì tin là em đá anh bay màu không?"

"Đến đây, đá chết anh đi này." Ngô Chấp lớn tiếng thách thức.

Thấy hai anh em lại bắt đầu "đại chiến", Sở Hoài lắc đầu đi về phía cửa.

"Chủ nhiệm Sở, anh đừng đi mà!" Ngô Chấp không muốn ở lại một mình với "cô em dạ xoa" này chút nào.

"Tôi không đi, tôi đi gọi bác sĩ cho cậu." Sở Hoài đáp.

Ngô Chấp bây giờ chỉ cần nghe giọng Sở Hoài là thấy tràn ngập cảm giác an toàn.

Cái anh chàng này, sao mà đáng tin cậy thế không biết.

Sau khi Sở Hoài rời đi, Ngô Chấp và Phan Đào ai cũng không chịu nhường ai, hai người trừng mắt nhìn nhau cho đến khi bác sĩ bước vào.

"Chàng trai, ngủ giỏi đấy nhỉ." Sở Hoài dẫn bác sĩ đi tới.

Ngô Chấp cười gượng: "Bác sĩ, có chuyện gì bác sĩ cứ nói thẳng, tôi chịu được."

Bác sĩ phì cười: "Ha ha, xương cốt và dây thần kinh đều không sao, cơ lưng bị thương nhẹ thôi, nghỉ ngơi vài ngày là ổn."

Ngô Chấp nhíu mày: "Vậy tại sao tôi lại bị ngất?"

"Đầu cũng đã kiểm tra rồi, không có vấn đề gì. Có lẽ do lực va chạm của tấm bảng quá lớn, khiến đốt sống cổ bị căng quá mức hoặc bị vặn vẹo, gây tổn thương nhẹ đến thần kinh cổ, ảnh hưởng đến lượng máu cung cấp cho não nên mới ngất xỉu. Theo lý thì chỉ hai ba tiếng là tỉnh, không hiểu sao cậu lại ngủ kỹ thế."

"Người vô tâm vô phế thì chất lượng giấc ngủ thường rất tốt ạ." Phan Đào bồi thêm.

"..."

Sở Hoài tiễn bác sĩ ra ngoài, Ngô Chấp nhìn Phan Đào: "Muộn rồi đấy, em mau về trường đi."

"Em về rồi thì ai chăm sóc anh?" Phan Đào hỏi.

"Sở Hoài chứ ai, lần trước anh ấy chăm sóc tốt lắm." Ngô Chấp vừa nói vừa đắc ý.

"Đúng rồi Phan Đào, nghe lời anh em đi, về đi, tôi ở lại chăm sóc cậu ấy cho." Sở Hoài bất ngờ đẩy cửa bước vào nói.

Ngô Chấp giật nảy mình, sao anh chàng này quay lại nhanh thế?

Thôi kệ, lát nữa giải thích sau, cứ tống khứ Phan Đào đi đã.

"Về đi, đến trường thì báo anh một tiếng."

Phan Đào nhìn Ngô Chấp, rồi lại nhìn Sở Hoài: "Vậy... em về đây."

Cả hai người cùng gật đầu cái rụp.

Tiễn được "nữ thần" đi rồi, Ngô Chấp cảm thấy thế giới thật thanh tịnh.

Cậu nhìn Sở Hoài: "Chủ nhiệm Sở, hôm nay cảm ơn anh nhé. Anh cũng về đi, lúc nãy tôi nói thế là để đuổi Phan Đào đi thôi, tôi không cần ai chăm sóc đâu, tôi ổn mà."

Sở Hoài nhìn cậu không cảm xúc.

"Hả?" Ngô Chấp lúng túng, "Sao vậy?"

"Tôi đã bảo là tôi ở lại chăm sóc cậu." Sở Hoài khẳng định.

"Tôi không sao thật mà, không cần đâu." Ngô Chấp nói.

"Vậy cậu đứng dậy đi hai bước tôi xem."

Ngô Chấp tự tin mỉm cười, gồng mình định ngồi dậy nhưng... bất thành.

"..."

"Tôi hỏi bác sĩ rồi, theo dõi một đêm, mai không sao thì xuất viện." Giọng Sở Hoài vô cùng kiên định, toát ra một thứ "ánh sáng chính đạo".

Ngô Chấp liếʍ môi: "Vậy... được thôi."

Cùng nhau dầm mưa, cùng nhau sưởi lửa, cùng nhau cởϊ áσ... ha ha ha, cũng coi như bạn thân rồi, xuất viện rồi sẽ hậu tạ sau vậy.