Chương 3: Là anh à

Ánh nắng sớm xuyên qua khe rèm, rơi nhẹ lên gương mặt Ngô Chấp.

Cánh mũi cậu khẽ động, mùi thuốc sát trùng nồng nặc ập thẳng vào khoang mũi.

... Sao lại nằm trong bệnh viện rồi?

Ngô Chấp vừa nhúc nhích một chút, cơn đau nhói đã truyền thẳng từ đỉnh đầu xuống, khiến cậu khẽ hít vào một hơi.

“Tỉnh rồi à, thầy Ngô?”

Một giọng nam trầm ấm vang lên bên tai, thấp và sâu như tiếng đàn cello.

Ngô Chấp mở mắt, nhìn theo hướng phát ra âm thanh, chỉ thấy một người đàn ông đang ngồi trên ghế sofa cạnh giường.

Ánh sáng ngược khiến cậu không nhìn rõ khuôn mặt đối phương.

“Chào anh.” Ngô Chấp tưởng đó là hộ lý do Phan Đào thuê.

Cậu định ngồi dậy, nhưng vừa mới cử động, đầu óc đã quay cuồng choáng váng.

Ngô Chấp nhắm mắt lại, hít thở một lúc cho ổn định, rồi giơ tay chỉ về phía nút gọi bác sĩ trên đầu giường: “Làm phiền anh... bấm giúp tôi gọi bác sĩ được không?”

Người kia đứng dậy, tiến lại gần, nhưng tiếng chuông gọi bác sĩ mãi vẫn không vang lên.

Ngô Chấp choáng đến mức mí mắt nặng trĩu:

“Hỏng rồi à? Hay là... anh ra phòng trực bác sĩ gọi giúp tôi nhé.”

Bên tai vang lên hơi thở nặng nề của người đàn ông, nhưng đối phương vẫn đứng im không nhúc nhích.

Ngô Chấp mở mắt ra nhìn... ngay lập tức sững người.

Một gương mặt mày đậm, mắt sâu, đường nét sắc sảo.

Ơ?

Nhìn quen quen...

Chẳng phải là... người đàn ông hôm qua cho cậu mượn điện thoại sao?

“Là anh à, đại ca!” Ngô Chấp cong môi cười, hai lúm đồng tiền quen thuộc lại hiện ra.

“Sao thế? Anh cũng bị thương à?”

Sở Hoài nhìn cậu từ trên xuống dưới, ánh mắt lạnh lẽo sắc bén như lưỡi dao: “Cậu không định giải thích với tôi chuyện gì sao?”

“Hả?” Ngô Chấp cố giữ cho mắt mình không bị lác.

“Giải thích chuyện gì cơ?”

“Giải thích là... duyên phận kỳ diệu chăng?”

Sở Hoài rút điện thoại của Ngô Chấp ra: “Hôm qua tại sao cậu lại mượn máy tôi? Cuộc gọi đó, cậu gọi cho ai?”

Không khí trong phòng lập tức đông cứng.

Ngô Chấp cảm thấy đầu óc mình tỉnh táo hẳn ra: “Anh là ai? Tại sao lại cầm điện thoại của tôi?”

“Cậu trả lời câu hỏi của tôi trước đã...”

Sở Hoài chưa nói xong, Ngô Chấp đã há miệng hét lớn: “Cứu mạng... cứu...”

Sở Hoài giật mình, bước tới bịt chặt miệng Ngô Chấp.

Lực tay quá mạnh, Ngô Chấp không thể vùng vẫy.

Thiếu oxy cộng thêm choáng váng khiến cậu hoa mắt, suýt ngất.

Chỉ giằng co đúng hai giây...

Bàn tay kia như bị lửa đốt, đột ngột rút mạnh ra!

“Khụ... khụ...” Ngô Chấp tham lam hít thở, ngẩng đầu nhìn đối phương. Trên mặt cậu hiện lên một nụ cười khıêυ khí©h, gần như mang theo ác ý.

“Cậu...” Mặt Sở Hoài tái mét, giọng cao vυ"t: “Cậu bị bệnh à? Cậu liếʍ tôi làm cái gì?”

Anh không thể tin nổi nhìn bàn tay ướt nhẹp của mình.

“Đúng đấy.” Ngô Chấp không hề sợ hãi.

“Tôi bị bệnh thật mà.”

“Anh thử lại gần xem?” Cậu nhướng mày.

“Tôi còn dám cắn anh nữa đấy.”

Lời vừa dứt, Ngô Chấp nhanh tay đập mạnh xuống nút gọi bác sĩ.

Bộp!

Tiếng chuông vang lên chói tai.

Trong bầu không khí căng như dây đàn, bác sĩ và y tá nhanh chóng ùa vào.

L*иg ngực Sở Hoài phập phồng dữ dội.

Anh lườm Ngô Chấp một cái đầy sát khí, rồi xoay người, “rầm” một tiếng đóng sập cửa nhà vệ sinh.

Bác sĩ kiểm tra nhanh, dặn dò ngắn gọn về chấn động não và vết khâu trên đầu Ngô Chấp rồi rời đi.

Ngô Chấp hạ giọng, vẻ mặt vô tội hỏi cô y tá: “Chị ơi... người lúc nãy là ai vậy? Không phải có thuê hộ lý cho tôi sao?”

Y tá sững lại, nhìn cậu đầy khó hiểu: “Anh ấy không phải bạn cậu à? Bảo là khuya rồi không tiện làm phiền em gái cậu, nên thức trắng đêm ở đây trông cậu đó.”

Ngô Chấp nhướng mày, trong lòng dâng lên một cảm giác vừa khó xử vừa buồn cười.

Chuyện này... có được tính là phiên bản đời thực của “nông dân và con rắn” không nhỉ?

Nhân viên y tế vừa đi, cửa nhà vệ sinh liền mở ra.

Sở Hoài mặt mày sa sầm bước ra ngoài.

Cả phòng bệnh chìm trong bầu không khí im lặng đến ngạt thở.

“Khụ...” Ngô Chấp hắng giọng, nặn ra một nụ cười chân thành:

“Anh đẹp trai à... chuyện lúc nãy thật sự xin lỗi anh. Tôi vừa tỉnh nên đầu óc mơ hồ, lỡ mạo phạm. Mong anh bỏ qua nhé?”

“Hay là... chúng ta làm lại từ đầu được không?”

Cậu chìa tay ra, nở nụ cười kiểu “trẻ con đánh nhau xong làm hòa”:

“Tôi là Ngô Chấp, giảng viên Đại học Phong Hoa, không phải biếи ŧɦái đâu. Còn anh... quý danh là gì?”

Bàn tay lơ lửng giữa không trung.

Sở Hoài không hề động đậy, chỉ lạnh lùng nhìn cậu.

Ngô Chấp ngượng ngùng rút tay về.

Sau một khoảng im lặng nặng nề, Sở Hoài rút từ túi áo ra một tấm thẻ, giơ trước mặt Ngô Chấp.

Sở Hoài.

Cục Đặc vụ.

“Ra là Chủ nhiệm Sở.” Ngô Chấp lập tức thu lại vẻ cợt nhả, chắp tay hành lễ.

“Thất lễ rồi, thất lễ thật rồi.”

Sở Hoài kéo ghế ngồi xuống: “Tôi hỏi cậu vài câu. Hy vọng cậu trả lời trung thực.”

Ngô Chấp gật đầu, vẻ mặt nghiêm túc như công dân gương mẫu.

“Hôm qua cậu đến đền Tướng Quân làm gì?”

“Xem náo nhiệt.”

“Có quen Cẩu Sảng không?”

“Không.”

“Tại sao mượn điện thoại của tôi?”

“Máy tôi hết pin.”

“Gọi cho ai?”

“Bạn gái.”

Sở Hoài gật đầu, rút điện thoại mình ra, thao tác vài cái rồi ném lên giường Ngô Chấp.

Bản ghi âm vang lên...

“Alo, 115 phải không? Tôi đang ở đền Tướng Quân... đúng, phố Phú Cường... hình như có người bị điện giật, tôi cũng không chắc... các anh đến ngay đi... không phải dây điện, chắc là điện cao thế, khoảng ba nghìn vôn...”

Ghi âm kết thúc.

Phòng bệnh lại chìm vào yên lặng.

Sở Hoài hơi nghiêng người về phía trước, ánh mắt khóa chặt Ngô Chấp: “Giải thích đi, thầy Ngô. Lúc đó Cẩu Sảng còn chưa gặp chuyện. Sao cậu lại biết trước như thần vậy?”

“Chuyện hôm qua có phải do cậu làm không?”

“Cậu rốt cuộc đến đền Tướng Quân để làm gì?”

Ngô Chấp sững người một lát, rồi bỗng ôm đầu, mặt nhăn nhó:

“Đau... đau đầu quá...”

Sở Hoài cạn lời nhìn màn diễn xuất vụng về kia.

Ngô Chấp co người lại, giọng yếu ớt: “Chủ nhiệm Sở... tôi nghe y tá nói rồi... anh thức trắng đêm trông tôi... tôi thật sự rất cảm động...”

“Anh không biết đâu... từ nhỏ tôi đã không được cha thương mẹ yêu... đến lúc nằm viện cũng...”

“Nói chuyện hôm qua!” Sở Hoài nghiến răng.

“Nói... nói ngay đây!” Ngô Chấp lập tức đổi giọng, bi thương như sắp khóc.

“Hôm qua tôi đi ngang qua đền Tướng Quân, thấy người đông nghịt, trống dong cờ mở...”

“Tôi bỗng cảm nhận được... hơi ấm nhân gian mà tôi đã mất từ rất lâu...”

Cậu liếc nhanh sang gương mặt đang sắp bùng nổ của Sở Hoài, lập tức nghiêm chỉnh lại: “Không đùa nữa.”

“Chủ nhiệm Sở, hôm qua tôi đúng là đi xem náo nhiệt, nhưng từ nhỏ tôi đã có chút linh cảm.”

“Tôi thấy có điềm chẳng lành, nên mới gọi cấp cứu trước để phòng ngừa.”

Sở Hoài nhìn cậu đầy cảnh giác.

“Còn vì sao mượn máy anh?” Ngô Chấp nhún vai.

“Thêm một chuyện không bằng bớt một chuyện.”

“Lỡ như đền Tướng Quân chẳng xảy ra chuyện gì, người ta lại nói tôi báo án giả... giải thích mệt lắm.”