Chương 26: Cổ thêm hoa

Sở Hoài chạm vào thân cây: "Mấy cây lê này lâu năm rồi nhỉ?"

"Ừ, gần 70 năm rồi, do chính tay vị hiệu trưởng đầu tiên trồng khi thành lập trường đấy." Ngô Chấp tiện tay bẻ một cành đầy hoa, đưa lên mũi ngửi.

Sở Hoài nhìn Ngô Chấp: "Nhiều cây thế này, một mình hiệu trưởng tự trồng?"

"Đúng vậy, đó là một câu chuyện tình yêu lâm ly bi đát." Ngô Chấp cầm cành hoa giấu sau lưng, tự mình kể lể: "Tương truyền 70 năm trước, chàng thanh niên tiến bộ Bạch Minh Lãng du học trở về, cảm thấy trình độ giáo dục ở Xuân Lam còn lạc hậu, ông đã liên lạc với anh tài các phương, trải qua muôn vàn khó khăn mới thành lập nên ngôi trường của chính người dân Xuân Lam này, và trồng rừng lê ở sau núi. Lúc đó vị hôn thê của ông vẫn đang học ở nước ngoài, hai người hẹn ước khi hoa lê nở sẽ thành thân."

Ngô Chấp kể xong nhìn Sở Hoài: "Sao? Lãng mạn không?"

"Lãng mạn, nhưng nghe là biết giả rồi."

"Giả chỗ nào?"

"Cứ phát ra từ miệng cậu là thấy giả." Sở Hoài thẳng thừng.

"Ha ha ha ha..." Ngô Chấp cười khổ lắc đầu: "Thầy Ngô bị mang tiếng xấu rồi."

Phía trước có một ngôi đình nhỏ, hai người đi tới, Ngô Chấp ngồi xuống ghế đá, thu lại nụ cười thong dong: "Nói đi, Nhạc Nam Tinh lại làm sao nữa?"

Sở Hoài cười khổ: "Sao cậu biết là chuyện của Nhạc Nam Tinh?"

"Chứ còn gì nữa, anh tìm tôi còn chuyện gì khác được đâu." Ngô Chấp vặn lại.

Sở Hoài nhướn mày: "Lần này đúng là không phải Nhạc Nam Tinh."

"Thế là chuyện gì?" Ngô Chấp hơi tò mò.

"Mông Bách Thanh." Sở Hoài lấy từ trong túi ra một tấm thiệp mời màu đỏ, đưa cho Ngô Chấp.

"Ông già phong lưu?" Ngô Chấp cười gian: "Lại kết hôn à? Lần thứ mấy rồi?"

"Cậu nghiêm túc nhìn kỹ hộ cái, đây là thư mời họp mặt tông tộc của nhà họ Mông." Sở Hoài nói.

"Làm tôi hú hồn, cứ tưởng ông ta kết hôn mà gửi thư mời cho anh thì quái đản quá." Ngô Chấp bảo.

"Các ban ngành lớn ở Xuân Lam đều nhận được, cậu cũng biết ông ta là danh sĩ có tiếng, rất trọng sĩ diện, muốn các giới đến góp mặt cho xôm."

"Thế... thế ý anh là gì, định bắt tôi đi cùng à? Hai chúng ta không bị ông ta vác đại bác bắn ra ngoài mới lạ đấy." Ngô Chấp tự nói tự cười.

"Ha ha ha ha..."

Ngô Chấp nhìn rừng lê bạt ngàn: "Mấy hôm nay tôi có đến kho lưu trữ sử liệu tra cứu, tôi nhớ không lầm thì quả thực không có vị sử quan nào họ Mông cả. Tôi đang nghĩ liệu Mông Bách Thanh này có phải sau khi nổi tiếng thì tự dựng lên cái “profile” này không?"

Sở Hoài lắc đầu: "Chắc là không phải." Anh đưa điện thoại cho Ngô Chấp: "Anh xem cái này đi."

Trong điện thoại là một đoạn video phỏng vấn.

"Để tạo thế cho buổi họp mặt tông tộc lần này, Mông Bách Thanh đặc biệt mời đài truyền hình đến nhà quay một đoạn phim ngắn, tối nay sẽ phát sóng." Sở Hoài nói.

Ngô Chấp bấm vào video, chăm chú xem.

Sở Hoài tiếp lời: "Đồ đạc trong nhà Mông Bách Thanh trông không giống đồ giả, chắc là do tổ tiên ông ta cố ý để lại, bảo quản rất tốt."

Hình ảnh đang chiếu đến nhà thờ tổ của ông ta, nhân viên đang tất bật chuẩn bị cho buổi lễ, Mông Bách Thanh dẫn người dẫn chương trình vào tàng thư các.

Mắt Ngô Chấp dán chặt vào màn hình: "Đây mà là tàng thư các à, nó ngang ngửa một cái bảo tàng mini rồi."

"Đúng thế, vậy nên tôi mới bảo trong nhà ông ta chắc chắn có đồ thật."

Trên màn hình, Mông Bách Thanh đang giới thiệu bảo vật gia truyền... Mông thị gia huấn.

Ống kính lướt qua rất nhanh, nhưng Ngô Chấp như bị điện giật, cậu kéo thanh tiến độ lùi lại một chút, rồi điên cuồng phóng đại màn hình video.

"Sao thế?" Sở Hoài hỏi.

Ngô Chấp hốt hoảng buông điện thoại, vồ lấy tấm thư mời họp mặt tông tộc.

Kính gửi quý khách, tôi đại diện cho tông tộc họ Vu và họ Mông, trân trọng kính mời quý vị tham dự...

Họ Vu, gia tộc sử quan, tất cả sử liệu thời Tán Á đều do họ Vu soạn thảo.

Rút điện thoại ra, Ngô Chấp tra cứu nguồn gốc họ Mông: Họ Mông xuất phát từ họ Vu, vì lánh nạn nên đổi sang họ Mông.

"Hèn chi, hèn chi..." Ngô Chấp lầm bầm tự nhủ.

Ngô Chấp cảm thấy trong đầu có một con thoi, đột nhiên xâu chuỗi tất cả mọi chuyện lại với nhau.

Cậu suy nghĩ một lát rồi hỏi Sở Hoài: "Bây giờ còn hẹn gặp được Mông Bách Thanh không?"

"Không được." Sở Hoài vẻ mặt bất lực: "Anh quên lúc nãy cậu vừa bảo ông ta sẽ vác đại bác bắn hai chúng ta à?"

Ngô Chấp cười một cái, ánh mắt đầy nghiêm túc: "Nếu thực sự muốn hẹn gặp, liệu có cách nào không?"

"Để tôi thử xem, nhưng chắc là khó, sắp đến ngày họp mặt tông tộc rồi, ông ta chắc không rảnh để tiếp chúng ta đâu." Sở Hoài nói.

Ngô Chấp nhíu mày tính toán đối sách, một lúc sau cậu cầm tấm thiệp mời lên bỗng cười một tiếng.

"Sao thế? Đừng có làm càn nhé?" Sở Hoài nhìn nụ cười đó của Ngô Chấp thấy chẳng có điềm lành gì: "Cậu định đại náo buổi họp mặt tông tộc đấy à?"

Ngô Chấp buông thư mời rồi đứng dậy: "Kìa, nói gì thế? Tôi tìm Mông tiên sinh là có chính sự."

"Chuyện gì?" Sở Hoài hỏi.

Ngô Chấp nhìn Sở Hoài với ánh mắt đầy ý vị, chậm rãi nói: "Tôi muốn tìm ông ta - kết nghĩa anh em."

Gió xuân thổi qua, những cánh hoa lê trắng tinh khôi lả tả rơi như tuyết, đẹp không sao tả xiết.

Ngô Chấp bước ra khỏi đình, để mặc những cánh hoa khẽ chạm lên người: "Chủ nhiệm Sở, anh đúng là đến đúng lúc rồi, hoa lê chỉ nở có mấy ngày thôi, đây là cảnh đẹp “bản giới hạn” đấy." Ngô Chấp không quay đầu lại, lặng lẽ cảm nhận hương hoa và gió xuân.

Sở Hoài nhìn bóng lưng Ngô Chấp, thẫn thờ cả người, chẳng rõ là vì câu nói vừa rồi hay vì cảnh sắc trước mắt.

Lúc đi về, Sở Hoài giơ tay gạt cánh hoa vướng trên tóc Ngô Chấp.

Anh lại chỉ vào cổ Ngô Chấp: "Ở đây cũng có này."

Ngô Chấp đưa tay sờ sờ: "Cánh hoa à?"

Sở Hoài gật đầu.

"Không cần hái xuống đâu." Ngô Chấp nói.

Sở Hoài khó hiểu nhìn cậu.

Ngô Chấp cười một cách phóng khoáng: "Cái này gọi là trên “cổ” thêm hoa." (*)

(*) Lái của câu cảnh tượng thêm hoa, làm đẹp thêm, tô điểm cho cái vốn có