Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Nhân Gian Có Thần Minh

Chương 25: Toàn là các cô gái nhà họ Chu

« Chương TrướcChương Tiếp »
Trước cổng học viện, Sở Hoài đang cúi đầu xử lý công việc trên điện thoại.

Một nhóm thiếu niên vừa chơi bóng rổ xong ồn ào đi ngang qua, thu hút sự chú ý của anh.

Đang nhìn theo, Sở Hoài bỗng nghe thấy một tiếng huýt sáo.

Tiếng huýt sáo trong trẻo vang vọng, nghe có vẻ hơi quen thuộc.

Sở Hoài chưa kịp phản ứng thì tiếng thứ hai lại vang lên, càng thêm lôi cuốn.

Anh nhìn theo hướng âm thanh, chỉ thấy trên cửa sổ tầng hai, Ngô Chấp đang chống hai tay lên bệ cửa, nửa người nhoài ra ngoài, mái tóc bồng bềnh, trong đôi mắt tràn ngập nụ cười lười biếng và bất cần đời.

Ánh nắng rực rỡ mạ lên người Ngô Chấp một lớp hào quang vàng nhạt.

Trông cậu chẳng giống thầy giáo chút nào, đích thị là một cậu thiếu niên nghịch ngợm.

Thấy Sở Hoài cuối cùng cũng nhìn sang, Ngô Chấp nhe hàm răng trắng bóc ra cười: "Hê! Làm gì đấy? Chủ nhiệm Sở."

Từng đợt gió thanh nhẹ cuốn theo giọng nói của Ngô Chấp xoay vòng rồi đập vào tai, Sở Hoài bỗng ngẩn người.

Chỉ trong cái chớp mắt ngẩn ngơ đó, khi nhìn lại, Ngô Chấp đã biến mất khỏi khung cửa sổ.

Vài giây sau, cậu đã chạy từ trong tòa nhà ra ngoài.

Cậu cười một cách phóng khoáng, mặc chiếc áo thun đại thụ màu xanh rêu và quần short đen, trông còn "thiếu niên" hơn cả đám nhóc chơi bóng lúc nãy.

Nhưng rất nhanh sau đó, Sở Hoài đã dẹp ngay ý nghĩ ấy, vì một thiếu niên bình thường chắc chắn không nói nhiều đến thế.

"Đến tìm tôi hả?"

"Sao không nhắn tin cho tôi?"

"Đang thử thách lòng linh ứng à?"

"Công việc của các anh nhàn hạ thế cơ à?"

"..."

Ngô Chấp giống như một chiếc máy đánh chữ, từ đằng xa đã bắt đầu "tạch tạch tạch tạch" tuôn lời.

Cậu chạy đến trước mặt Sở Hoài, hơi thở còn chưa ổn định, đôi mắt cong cong.

Sở Hoài khẽ hắng giọng, quay đi chỗ khác: "Sao cậu cứ như tên lưu manh thế, còn huýt sáo nữa?"

"Ngại quá, tôi lại làm xấu mặt đội ngũ giáo viên rồi." Ngô Chấp chẳng mảy may để tâm, trông tâm trạng có vẻ cực kỳ tốt: "Đến đây có việc gì?"

Sở Hoài liếc nhìn lên lầu: "Cậu không mời tôi lên ngồi một lát à?"

Ngô Chấp giơ lòng bàn tay lên lắc lắc, vẻ mặt đầy bí hiểm: "Không được đâu, văn phòng cơ mật, không tiện."

"..." Sở Hoài lại bị chính "chiêu thức" của mình đánh trúng.

Ngô Chấp cười lớn, bá vai Sở Hoài: "Đi đi đi, dẫn anh đến chỗ này hay lắm."

Hai người đi trên con đường nhỏ trong khuôn viên trường, gió xuân hây hẩy thổi tới, Sở Hoài cảm giác không khí có chút vị ngọt thanh: "Hôm nay sao cậu vui thế?"

Thực ra lúc nãy Ngô Chấp đang đọc luận văn của sinh viên, đọc đến mức tim đập chân run, không biết phải làm sao.

Rốt cuộc tại sao cậu phải chịu cái khổ này cơ chứ? Cậu rút điện thoại định giải trí một lát thì lướt ngay được một bài đăng gây sốc... dã sử về Phương Hiền.

Cái gì đến cũng phải đến, Ngô Chấp vừa phấn khích vừa thấp thỏm bấm vào xem.

Phương Hiền lưu vong bên ngoài sao lại cao lớn thế?

Tại sao Phương Hiền không có hậu duệ?

Năm đó một tội phạm thoát chết như Phương Hiền lấy đâu ra nhiều binh mã thế?...

Logic cực kỳ chặt chẽ, đó mới là điều đáng sợ nhất.

Ngô Chấp chọn một bài đọc thử một lát.

Diễn đạt sống động, tình tiết nảy lửa, đọc mà rạo rực cả người...

Nếu không phải quá am hiểu đoạn lịch sử này, suýt chút nữa Ngô Chấp cũng tin sái cổ.

Tốt lắm, bị đồn thổi "tin vịt" sắc tình giờ không còn là đặc quyền của phái nữ nữa rồi.

Chủ yếu là ai cũng đừng mong được yên ổn!

Ngô Chấp vừa cất điện thoại, phóng mắt nhìn ra cửa sổ thì thấy Sở Hoài đang ngẩn ngơ nhìn đám sinh viên chơi bóng vừa về.

Tất nhiên, mấy chuyện dã sử nóng bỏng này không thể kể cho Sở Hoài, Ngô Chấp cười tùy ý: "Thấy anh là thấy vui rồi."

Đi một hồi, hai người vòng qua dãy ký túc xá ngoài cùng, cảnh tượng trước mắt khiến Sở Hoài sững sờ.

Chỉ thấy hoa lê nở trắng cả núi, tựa như một bữa tiệc tuyết trắng linh đình.

"Thế nào, đẹp không?" Ngô Chấp nhìn vào mắt Sở Hoài.

"Quá đẹp."

Sở Hoài đã đến Đại học Phong Hoa rất nhiều lần, nhưng chủ yếu là ở trong các tòa giảng đường, chưa bao giờ biết sau núi lại có một vườn lê rộng lớn thế này.

"Đây là Julian, đây là Judith, đây là Juliet..." Ngô Chấp vừa đi vừa giới thiệu từng cây lê bên đường cho Sở Hoài.

Sở Hoài bị vẻ mặt nghiêm túc của Ngô Chấp làm cho bật cười: "Toàn là các cô gái nhà họ Chu (*) nhỉ?"

(*) Julian/Chu-lian

"Chứ còn gì nữa."

Sở Hoài rất khâm phục Ngô Chấp, khi nói mấy lời vô lý hết sức cậu cũng không thèm cười, cứ như thể đó là chân lý vậy.

"Cây này tên là Chu gì?" Sở Hoài bước nhanh vài bước, chạm vào cây lê phía trước.

"Đấy là Jack, có “cái ấy” nhỏ, là con trai." Ngô Chấp giải thích một cách tỉnh bơ.

Sở Hoài nhìn kỹ, ngay đoạn thân cây có một mẩu cành ngắn chỉ xuống dưới.

"Ha ha ha ha..."

Ngàn cây vạn cây hoa lê nở, khi lên đến lưng chừng núi, Sở Hoài nhìn xuống rừng hoa lê bạt ngàn, cảm giác như đang lạc vào tiên cảnh.

Ánh nắng xuyên qua lớp mây thưa, phủ lên hoa lê một lớp voan vàng óng, không khí núi rừng phảng phất hương hoa thanh khiết, say đắm lòng người.
« Chương TrướcChương Tiếp »