Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Nhân Gian Có Thần Minh

Chương 24: Cảm động

« Chương TrướcChương Tiếp »
Sau đó, cậu rút dao găm, rạch một đường dọc dứt khoát, dùng mũi dao khẽ lách một cái rồi đi vòng quanh cây, lột sạch một mảng vỏ cây lớn.

Đường dao sắc lẹm, động tác thuần thục, nhìn là biết việc này cậu làm không dưới trăm lần.

Ngô Chấp thu dao, cuộn vỏ cây lại rồi đi về phía Sở Hoài.

"Cậu lớn lên ở trong núi à?" Sở Hoài hỏi.

Ngô Chấp chìa tay ra trước mặt Sở Hoài: "Đúng thế, giới thiệu lại nhé, tôi tên là Tarzan."

Sở Hoài bắt đầu vỡ lẽ ra rồi, Ngô Chấp chính là kiểu người "mồm năm miệng mười", hay nói hươu nói vượn một cách thường trực, không nhằm vào ai cũng chẳng vì chuyện gì, đơn giản là một loại bộc phát tự nhiên của người có vấn đề về thần kinh.

Đối phó thế nào? Chẳng cần đối phó, cứ lờ đi là xong.

Ngô Chấp rụt tay lại, liếc xéo Sở Hoài: "Sở Hoài, tôi thấy anh thật ra cũng khá là quy củ, nghiêm túc đấy chứ."

Sở Hoài gật đầu.

"Thế anh kể tôi nghe xem hôm tập huấn ở học viện anh nghĩ cái gì vậy? Chuyện trước đó tôi hiểu, chuyện sau đó tôi cũng hiểu, nhưng hai chuyện đó đặt cạnh nhau thì tôi chịu, không hiểu nổi."

Nói đến chuyện này cũng lạ, Sở Hoài bình thường làm việc rất có lễ độ và trật tự, nhưng hôm đó chẳng biết bị làm sao, cứ như trúng tà, nhất định phải đối đầu với Ngô Chấp bằng được.

"Khoảng hai tuần trước, cấp trên giao vụ này xuống. Tôi mới chuyển đến Xuân Lam không lâu nên nghĩ nhờ Viện trưởng Lỗ giới thiệu cho một vị giáo sư sử học, rồi viện trưởng Lỗ tiến cử cậu." Sở Hoài gãi gãi đầu: "Thật ra lúc đầu ấn tượng của tôi về cậu... không tốt lắm."

"Ha ha ha, giờ chắc cũng chẳng khá hơn bao nhiêu nhỉ." Ngô Chấp cười bảo.

Sở Hoài cũng bật cười: "Khá hơn chút rồi, cho nên lúc viện trường Lỗ đề cử cậu, tôi đã lưỡng lự. Rồi lần đầu tiên tôi thấy chú ấy dốc hết sức để tiến cử một người như thế, khen cậu lên tận mây xanh, con gái chú ấy tôi còn chưa thấy chú ấy khen đến mức đó bao giờ."

Không biết câu nói nào đã chạm vào sợi dây thần kinh nhạy cảm của Ngô Chấp, cậu bỗng trùng xuống thấy rõ: "Nhất Nặc sắp về rồi nhỉ?"

Lỗ Nhất Nặc, con gái Viện trưởng Lỗ, coi như là thanh mai trúc mã của Sở Hoài, hiện đang học tiến sĩ ở nước ngoài.

"Sắp rồi, tháng sáu là về." Sở Hoài đưa túi nhựa cây cho Ngô Chấp.

"Nhanh thật đấy, ba năm trôi qua cái vèo." Ngô Chấp nhấp một ngụm: "Đừng có lảng chuyện, nói tiếp chuyện hôm đó đi."

"Rồi tôi về tra hồ sơ của cậu, thấy cậu có rất nhiều danh hiệu, huy chương... tôi cũng không giải thích rõ được, chỉ cảm thấy cậu là người tốt, nhất định sẽ đồng ý giúp tôi." Sở Hoài nói.

Ngô Chấp cười khổ: "Đấy, lại được nhận thêm một cái thẻ “người tốt” nữa rồi."

Sở Hoài cũng cười: "Nói sao nhỉ, tôi đã mặc định là cậu sẽ đồng ý, lại còn là bạn học cũ nữa, nên khi cậu từ chối thẳng thừng như vậy, chắc là tôi hơi khó chấp nhận, tôi xin lỗi cậu."

"Ôi dào, anh đừng có diễn cái bài này với tôi, bị anh trói lên thuyền giặc rồi giờ mới nói mấy lời này." Ngô Chấp nhìn Sở Hoài: "Giúp các anh làm việc, có trợ cấp không đấy?"

Sở Hoài ngẩn người, không ngờ Ngô Chấp lại hỏi chuyện này: "Có, tôi sẽ xin cấp trên."

Ngô Chấp vẻ mặt chấn kinh: "Cái bánh này anh vừa mới nhào nặn ra đấy à?"

Sở Hoài cười cười không đáp.

Đi một lúc, Sở Hoài nhớ lại đường dao sắc lẹm của Ngô Chấp: "Cho tôi mượn con dao xem chút nào."

Sở Hoài cầm con dao, quan sát kỹ, thật sự rất đẹp.

Thân dao thuôn dài thanh thoát như một con rắn bạc, chuôi dao chạm khắc hoa văn tinh xảo, cầm rất chắc tay, vừa chống trượt vừa thẩm mỹ.

Trên đốc dao còn khảm một viên đá quý, nhìn là biết giá trị không nhỏ.

Có điều mẻ mất một miếng nhỏ ở giữa.

"Sao con dao này lại mẻ một miếng thế này?" Sở Hoài hỏi.

Ngô Chấp liếc mắt nhìn: "Có lần chém vào gỗ sắt sa mạc, thôi đừng hỏi, cứ nghĩ đến là tôi lại xót tiền."

"Cậu mang theo từ sáng à?" Sở Hoài hỏi.

Ngô Chấp suýt nữa thì phun cả ngụm nước nhựa cây ra ngoài.

"Đại ca, anh nghĩ cái gì vậy? Tôi là Kinh Kha (*) chắc?" Ngô Chấp thật sự cạn lời: "Nói trước nhé, ám sát Mông Bách Thanh là phải tính giá khác đấy."

(*) Là một thích khách nổi tiếng thời Chiến Quốc.

"Ha ha ha ha..." Sở Hoài cười đến mức không thở nổi: "Ha ha... thế con dao này ở đâu ra?"

"Lấy trong hang lúc nãy chứ đâu." Ngô Chấp hắt hơi một cái, nhìn Sở Hoài như nhìn kẻ ngốc.

"Ồ."

Sở Hoài thích thú ngắm nghía hồi lâu, Ngô Chấp ghé lại gần, giơ hai ngón tay ra: "2 triệu, bán rẻ cho anh đấy, thấy sao?"

"Cảm ơn nhé, cậu đi mà lừa người khác ấy." Sở Hoài vội vàng trả lại con dao cho Ngô Chấp.

Ngô Chấp vẻ mặt chấn kinh, lại hắt hơi một cái: "Vãi thật, anh còn chê đắt à? Anh bạn à, cái phẩm cấp này mà bảo tàng biết là họ đòi thu mua cả trăm triệu ấy chứ."

"Thôi không cần đâu, cảm ơn." Sở Hoài vội vàng cắt đứt cuộc đối thoại sắp đi lệch hướng này.

Ngô Chấp vừa lên xe đã lờ đờ ngủ thϊếp đi, lúc tỉnh dậy trời đã tối mịt.

Trong xe hơi ấm phả ra rất dễ chịu, trên người anh còn đắp một tấm chăn mỏng mang mùi hương thanh nhẹ.

"Tỉnh rồi à." Sở Hoài đang xem điện thoại.

"Ừm, sao anh không gọi tôi dậy?" Giọng Ngô Chấp nghẹt đặc vì cảm cúm, ngay cả anh nghe cũng không quen.

"Cũng không có việc gì gấp."

Cảm động.

Ngô Chấp gấp gọn chăn: "Cảm ơn Chủ nhiệm Sở, tôi về đây." Cậu kéo cửa xe định bước xuống.

"Cầm lấy cái này đi." Sở Hoài đưa một túi thuốc nhỏ cho Ngô Chấp.

"Hửm?"

"Uống đi, lúc xuống núi nghe giọng cậu là thấy không ổn rồi." Sở Hoài nói.

Ngô Chấp nhận lấy thuốc: "Cảm ơn nhé, Chủ nhiệm Sở."

Cảm động +2.
« Chương TrướcChương Tiếp »