"..." Sở Hoài nhất thời á khẩu, im lặng một lát mới lên tiếng: "Thế cuối cùng sao cậu lại “lương tâm trỗi dậy” quay lại tìm tôi?"
Tiếng cười của Ngô Chấp vang vọng trong hang: "Sao? Bây giờ lại định diễn kịch truyền hình dài tập Bác nông dân và con rắn, Đông Quách tiên sinh và con sói, hay Ngô Chấp và Sở Hoài đấy?" Cậu tinh nghịch chìa cánh tay ra trước mặt Sở Hoài: "Nào, con rắn lớn, mau cắn tôi một miếng đi."
Nhờ ánh lửa bập bùng, Sở Hoài có thể nhìn rõ từng sợi lông tơ nhỏ trên cánh tay Ngô Chấp.
Ủa, sao ở giữa lại trống một vệt thế kia?
Sở Hoài nhìn kỹ, chỗ không có lông tơ đó là một vết sẹo dài lồi lên, kéo dài từ cổ tay đến tận khuỷu tay.
"Tay cậu bị sao thế này?" Sở Hoài hỏi.
Ngô Chấp thu tay lại, hờ hững nói: "Đi trêu hoa ghẹo nguyệt bị người ta đánh đấy."
Không thể giao tiếp nổi, Sở Hoài lắc đầu.
Chiếu cỏ trong hang sắp cháy hết, Ngô Chấp lại lục đυ.c "lạch cạch" một hồi rồi xách một chiếc đèn dầu quay lại.
Bây giờ Sở Hoài tin sái cổ cái hang này đúng là địa bàn của Ngô Chấp rồi.
Hang động yên tĩnh lạ thường, tiếng mưa bên ngoài nghe như ở một nơi rất xa, mang lại cảm giác cực kỳ an tâm.
Sở Hoài nhìn Ngô Chấp đang khoanh chân ngồi dưới đất, không biết đang nghĩ gì.
"Lúc nãy sao cậu không lên xe?" Sở Hoài hỏi.
"Tôi sợ hai đứa mình ở trên xe lại đánh nhau mất." Ngô Chấp cười bảo.
"Làm gì có chuyện đó."
Ngô Chấp liếc nhìn Sở Hoài: "Sao lại không thể? Vừa nãy tôi còn nhìn rõ mồn một là vòng ngực anh tức đến mức tăng lên hẳn hai size đấy."
"Ngô Chấp, rốt cuộc cậu có thể nghiêm túc một chút không hả?"
"Nghiêm túc thì làm được gì? Anh nghiêm túc thế, anh đã hỏi được câu nào ra hồn từ miệng Mông Bách Thanh chưa?" Ngô Chấp vặn lại.
Sở Hoài thở dài thườn thượt: "Tôi biết ngay là cậu cố ý mà, nhưng cũng không cần phải chọc giận ông ta đến mức đó chứ."
Ngô Chấp vẫn giữ bộ dạng bất cần đời: "Chẳng phải là đến để nắm tình hình sao? Nắm được rồi là xong việc, anh còn định kết nghĩa anh em với ông ta chắc?"
Sở Hoài há miệng định nói gì đó, nhưng rồi lại thôi, hoàn toàn không nói lại được.
"Anh không nghe thấy ông ta nói gì à? Ông ta bảo mình là hậu duệ của sử quan. Ý nghĩa là gì? Nghĩa là ông ta tự gán cho mình cái mác phẩm hạnh cao khiết, nắm giữ chân lý, lại còn có tổ tiên bảo chứng. Thế nhìn lại Nhạc Nam Tinh - người bị ông ta tố cáo thì sao?"
Sở Hoài nhìn Ngô Chấp.
"Chỉ là một tên hề nhảy nhót không có gốc gác, chỉ biết làm trò câu khách thôi."
Sở Hoài nghe lời Ngô Chấp nói, khẽ nhíu mày.
"Nhưng tôi chẳng nhớ có vị sử quan nào họ Mông cả." Ngô Chấp lầm bầm lặp lại.
"Gần đây Nhạc Nam Tinh có liên lạc với cậu không?" Sở Hoài hỏi.
"Tôi liên lạc với cậu ta, mấy hôm trước thấy trên mạng nhiều người “ném đá” cậu ta quá, tôi định nhắn vài câu an ủi." Ngô Chấp cười khổ: "Kết quả là cậu ta bảo giờ không lên mạng nữa, chỉ chuyên tâm làm nghiên cứu thôi."
"Thế cũng tốt, bớt đi bao nhiêu phiền não." Sở Hoài nói.
Ngô Chấp lắc đầu: "Cậu ta trốn đi rồi, nhưng chuyện thì vẫn còn đó. Tôi có lựa lời khuyên khéo là hay cứ nhận lỗi đại đi? Để vượt qua cái kiếp nạn này trước đã."
Sở Hoài hướng mắt nhìn sang.
"Cậu ta từ chối rồi." Ngô Chấp nói.
Sở Hoài thở dài: "Đoán trước được rồi."
"Để xem sao đã, chuyện này khá là hóc búa."
Tiếng mưa nhỏ dần, Sở Hoài đứng dậy đi ra cửa hang, thấy trời đã sáng sủa hơn, mây không còn dày đặc như lúc nãy nữa.
Ngô Chấp vẫn ngồi yên tại chỗ, lười biếng lên tiếng: "Đợi thêm tí nữa đi, sắp tạnh hẳn rồi."
Quả nhiên một lúc sau mưa tạnh.
Thế giới sau cơn mưa như được gột rửa, không khí trong lành đến lạ kỳ.
Hai người khoác lên mình bộ quần áo vẫn còn ẩm ướt rồi leo xuống dưới.
Sau khi xuống đến nơi, Sở Hoài ngẩng đầu nhìn lên, hoàn toàn không thấy cửa hang đâu cả, chẳng hiểu sao Ngô Chấp lại phát hiện ra cái chỗ này.
Hai người thong thả đi dọc theo con đường núi, ánh nắng màu cam đỏ loang lổ chiếu xuống, kéo dài bóng của họ trên mặt đất.
Phía xa có vật gì đó vụt qua rất nhanh, Ngô Chấp nhìn rõ là một con sóc nhỏ, có chút tiếc nuối: "Cứ tưởng là “hoàng bì tử” chứ."
Sở Hoài nhìn Ngô Chấp: " “Hoàng bì tử” là cái gì?"
"Chồn hương." Ngô Chấp bất lực nhìn Sở Hoài: "Sao cái gì anh cũng không biết thế?"
"Cậu cứ nói tiếng phổ thông thì tôi biết hết, ai mượn cậu cứ nói tiếng địa phương làm gì."
"Đây là tiếng phổ thông chuẩn nhất rồi đấy." Ngô Chấp cố tình nói bằng cái giọng vừa quê vừa sến.
"..."
Con đường này hình như không phải đường lúc lên núi, vì Sở Hoài không nhớ lúc lên có một rừng bạch dương lớn thế này.
Lại gần nhìn kỹ, mỗi cây đều treo một cái túi nhựa trong suốt, một ống nhựa nhỏ dẫn từ thân cây vào túi.
Chưa đợi Sở Hoài kịp hỏi, Ngô Chấp đã tháo một túi xuống, ngậm ống hút lấy hút để.
Hút được vài ngụm, Ngô Chấp đưa túi cho Sở Hoài: "Nếm thử đi."
Sở Hoài không biết đây là gì, nhưng thấy Ngô Chấp uống nãy giờ chắc là không có độc.
Đang do dự thì nghe Ngô Chấp bảo: "Đợi tí."
Ngô Chấp rút một con dao găm từ thắt lưng ra, một nhát cắt đôi ống nhựa.
"Giờ uống đi, nãy dài quá uống mệt người." Ngô Chấp thu dao lại, giắt vào cạp quần.
Sở Hoài nhấp một ngụm, vị thanh mát tràn ngập khoang miệng, hơi giống nước mật ong nhưng không ngọt và trong suốt.
"Nước gì đây?" Sở Hoài hỏi.
"Nhựa cây bạch dương, thấy sao?"
Sở Hoài gật đầu: "Ngon phết."
"May mắn đấy Chủ nhiệm Sở, chỉ có vài ngày trong năm là có thôi, thế mà hai chúng ta lại gặp được." Ngô Chấp vẻ mặt rất đắc ý.
Đi được vài bước, Ngô Chấp như chợt nhớ ra gì đó: "Đợi tôi một lát."
Sở Hoài nhìn Ngô Chấp quay lại rừng bạch dương, chọn lựa, sờ nắn một hồi rồi dừng lại trước một cây.