Chương 22: Mông tôi suýt nữa thì xẹt ra lửa rồi đấy

Vài giây sau, lại nghe Ngô Chấp cười khì một tiếng: "Này bạn hiền, có bật lửa không?"

"Không có." Sở Hoài không hút thuốc nên không có thói quen mang bật lửa.

Anh không nhìn rõ Ngô Chấp đang làm gì, chỉ nghe thấy tiếng "xạch xạch" liên tục, giống như tiếng quẹt diêm.

Trong một tiếng "xạch" tình cờ, Sở Hoài nhìn thấy ánh sáng, quả nhiên là diêm.

Ngô Chấp vội vàng ném que diêm vào chiếc chiếu cỏ, chiếc chiếu "xèo" một cái rồi bùng cháy, cả hang động sáng rực lên.

Lửa lan nhanh, Ngô Chấp định đứng lên né nhưng chân bị tê, thế là ngã phịch mông xuống đất.

Sở Hoài vội đứng dậy, xốc nách Ngô Chấp lôi ngược trở lại.

"Ha ha ha ha..."

Thế mà vẫn còn cười được, đúng là vô tâm vô phế.

Cười một hồi, Ngô Chấp mới lên tiếng: "Chủ nhiệm Sở, chúng ta có thể dịu dàng hơn được không? Mông tôi suýt nữa thì xẹt ra lửa rồi đấy."

"Cậu suýt bị thiêu sống tới nơi rồi mà còn đòi dịu dàng." Sở Hoài vẫn chưa hoàn hồn.

"Đã bảo là pháp thuật nhỏ rồi, không chết được đâu." Ngô Chấp mặt mày nhơn nhơn: "Có cháy sạch thì tôi lại biểu diễn cho anh xem màn phượng hoàng tái sinh."

"..."

Ngô Chấp nói xong liền đứng dậy bắt đầu cởϊ qυầи áo.

Sở Hoài chưa kịp phản ứng thì Ngô Chấp đã lột sạch chỉ còn đúng cái quần đùi.

Cậu đi ra cửa hang vắt khô quần áo rồi quay lại.

Nhìn thấy ánh mắt né tránh của Sở Hoài, Ngô Chấp cứ thế cầm cái quần hơ lửa rồi cười không dứt.

"Cười cái gì?" Sở Hoài hỏi.

"Không có gì."

Ngô Chấp cười bao lâu thì Sở Hoài nhìn anh bấy lâu.

Lúc đầu anh còn hơi ngại, sau đó Sở Hoài cũng chẳng thèm kiêng dè nữa, đường đường chính chính đánh giá vóc dáng của Ngô Chấp.

Có điều lửa trong hang chập chờn, Sở Hoài chỉ thấy được đường nét đại khái.

Vai rộng, eo thon, chân dài, lúc cười không thấy một chút mỡ thừa nào rung rinh.

Bình thường trông cậu khá gầy, không ngờ cơ thể lại săn chắc thế, hèn chi lúc nãy leo núi nhanh vậy.

Tỉ lệ mỡ chắc tầm 12%? Sở Hoài thầm tính toán.

"Nhìn đủ chưa hả, định nhìn cho tôi khô luôn đấy à?" Ngô Chấp chẳng biết đã ngừng cười từ lúc nào, cậu lườm Sở Hoài một cái: "Cởi ra đi."

Để quần áo ướt dính vào người, Sở Hoài đã khó chịu muốn chết từ lâu, nghe Ngô Chấp nói vậy anh cũng không do dự nữa, bắt đầu phô diễn cơ thể lực lưỡng với tỉ lệ mỡ 8% của mình.

Lần này đến lượt Ngô Chấp chấn kinh:

"Đây chính là cái kiểu “vóc dáng hai cánh cửa” (*) trong truyền thuyết hả!"

(*) Thân hình cân đối, vai rộng, dáng người thẳng tắp.

"Đây chính là cơ bắp cuồn cuộn này!"

"Đây đúng là cái trình độ chỉ cần bôi dầu đen là đi thi thể hình được luôn rồi!"

"Cái đùi này to bằng cả vòng eo của mấy cô em rồi đấy."

"Ăn cái giống gì mà lớn được thế này?"

"..."

Ngô Chấp cố gắng kìm nén ý định huýt sáo, nhưng dòng suy nghĩ trong đầu thì cứ tuôn ra như thác.

Sở Hoài nhận ra ánh mắt không biết dùng từ gì để tả của Ngô Chấp, khẽ hắng giọng để phá vỡ bầu không khí ngượng ngùng: "Cậu biết tôi đi theo cậu à?"

Ngô Chấp dời tầm mắt từ cơ thể lên mặt Sở Hoài, giọng đầy bất lực: "Chứ còn gì nữa hả đại ca, anh cứ như một con gấu đen ấy, vừa gào vừa gọi, ai mà không thấy cho được."

"..."

Bầu không khí "đua tranh giống đực" trong hang lúc này đã tiêu tan sạch sành sanh.

"Có việc này tôi cứ muốn hỏi anh mãi, Chủ nhiệm Sở."

"Ừm."

"Sao người anh lại “đô” thế? Có dòng máu “lão mao tử” à?" Ngô Chấp chân thành hỏi.

Sở Hoài đầy dấu chấm hỏi: " “Lão mao tử” là cái gì?"

Thôi xong, lớp học tiếng lóng Xuân Lam lại bắt đầu.

"Người Nga ấy, Российской Федерации. (*)" Ngô Chấp còn tận tâm bồi thêm một câu tiếng Nga.

(*) Liên Bang Nga

"..."

Sở Hoài thực sự cảm thấy tiếng mẹ đẻ của mình là "cạn lời", Ngô Chấp luôn có thể nói ra những câu không ai ngờ tới.

Anh tóc đen, mắt đen, da vàng, giống người nước ngoài chỗ nào chứ?

"Tôi vốn khung xương to, tập tành thêm chút cơ bắp nên nó thế thôi." Sở Hoài dù trong lòng dậy sóng nhưng vẫn giải thích rành rọt.

"Mắt và mũi anh cũng giống lắm." Ngô Chấp nói rồi bỗng buông tay trái đang cầm áo ra, nắm lấy cổ tay Sở Hoài.

Sở Hoài giật mình, không biết cậu lại định làm trò gì.

Ngô Chấp nhìn thẳng vào mắt Sở Hoài, nghiêm túc nói: "Chủ nhiệm Sở, hứa với tôi, sau này đừng đi theo dõi người khác nữa được không?"

"..."

"Ý tôi là cái thể hình này của anh thực sự không hợp để đi theo dõi đâu, lộ liễu quá." Giọng Ngô Chấp đầy vẻ tâm huyết: "Anh mà bước một bước là cái núi này muốn rung chuyển theo luôn."

"..."

Buông tay ra, Ngô Chấp đem cổ tay mình so với cổ tay Sở Hoài, hai người chênh nhau phải đến 2 cm.

Đúng là sự khác biệt giữa người với người.

Lấy sức mạnh áp chế tất cả, cái tầm vóc này mà không đi thi đấu thể thao thì đúng là phí của giời.

Sở Hoài không muốn nghe chuyện này nữa, anh gượng gạo chuyển chủ đề, chỉ vào chuỗi vòng Ngô Chấp đang đeo trên tay hỏi: "Cậu đeo cái gì thế này... rùa à?"

Lần đầu hai người gặp nhau ở bệnh viện, Sở Hoài đã thấy rồi.

Hình như là hạt óc chó, bên trên điêu khắc toàn mai rùa, được xoa đến bóng loáng, nhìn là biết Ngô Chấp "vê" không ít lần.

Ngô Chấp tháo ra đưa cho Sở Hoài: "Đúng thế, mai rùa đấy, sao, đẹp không?"

Trong hang tối tăm, Sở Hoài nhìn không rõ lắm, nhưng theo trí nhớ thì đường nét điêu khắc rất tốt.

Anh xem một lúc rồi trả lại cho Ngô Chấp: "Cái này có ý nghĩa gì không?"

"Chẳng có gì, hy vọng tôi sống thọ trăm tuổi thôi." Ngô Chấp cười một cái, có đi có lại, cậu cũng khen ngợi phụ kiện nhỏ của Sở Hoài: "Cái miếng “vô sự bài” của anh trông cũng đẹp đấy."

Trước ngực Sở Hoài treo một miếng “vô sự bài” bằng gỗ, đơn giản chỉ là một sợi dây đen treo miếng gỗ, bình thường giấu trong áo không thấy, Ngô Chấp vừa mới nhìn ra.

"Trước đây từng gặp chuyện gì à?" Ngô Chấp hỏi.

"Không có." Sở Hoài chẳng hiểu sao lại nhớ tới chuyện leo núi lúc nãy, bỗng thấy hơi oán hận: "Cậu đã biết tôi đi theo cậu, sao còn đi nhanh thế!"

"Chủ nhiệm Sở, anh nói xem, liệu có khả năng là tôi đi nhanh như vậy chính là để cắt đuôi anh không?" Ngô Chấp quay đầu nhìn Sở Hoài.