- 🏠 Home
- Đam Mỹ
- Linh Dị
- Nhân Gian Có Thần Minh
- Chương 2: Bị sét đánh
Nhân Gian Có Thần Minh
Chương 2: Bị sét đánh
Cảnh tượng trước mắt khiến đồng tử anh co rút mạnh.
Cẩu Sảng nằm bất động trên mặt đất, cơ thể cứng đờ. Tóc dựng ngược từng sợi, quần áo cháy sém đen sì, tả tơi. Trên cổ và hai bên má lộ ra những vệt đỏ tươi đan chằng chịt, trông như cành cây khô lan tỏa — dấu vết điển hình của dòng điện cực mạnh chạy xuyên qua cơ thể người.
Đó là hình Lichtenberg (*).
(*) Những hoa văn dạng tia sét phân nhánh, hình thành khi dòng điện cao áp phóng qua vật liệu cách điện.
Bị sét đánh sao?
Chuyện này... trùng hợp đến mức quá quái dị.
Trong lòng Sở Hoài dâng lên vô số nghi vấn.
Anh sải bước tới, ngồi xổm xuống, đưa ngón tay thăm dò hơi thở của Cẩu Sảng... rất yếu, nhưng vẫn còn sống!
Anh lập tức thò tay vào túi định gọi cấp cứu, nhưng đúng lúc ấy, tiếng còi xe cứu thương từ xa vọng lại, mỗi lúc một gần, chói tai xé gió.
Chưa đầy một phút sau, hai nhân viên y tế đã đẩy cáng lao vào.
Họ xác định mục tiêu cực kỳ chính xác, thẳng tay rẽ đám đông, thuần thục nhấc thân thể cháy đen của Cẩu Sảng đặt lên cáng rồi biến mất khỏi cổng đền nhanh như cơn gió.
Nhân vật chính vừa rời đi, sự náo nhiệt của đám đông cũng nhanh chóng nguội lạnh. Những người đến xem chuyện lạ thấy chẳng còn gì đáng coi, lần lượt tản ra.
Sở Hoài ngẩng đầu nhìn camera giám sát gắn ở góc điện, trầm giọng nói:
“Vũ Hàng, kiểm tra ngay toàn bộ camera của đền Tướng Quân! Tôi muốn xem hết hình ảnh lúc tia sét đánh xuống!”
Đang định rời đi, anh bỗng thoáng thấy chàng trai đã mượn điện thoại của mình khi nãy vẫn đứng cạnh bệ tượng thần.
Cậu nghiêng đầu, ánh mắt chăm chú nhìn một vị khách đang quỳ trên đệm đoàn, vẻ mặt mang theo chút hứng thú khó đoán.
Sở Hoài không để tâm, quay người bước về phía cổng.
Đúng lúc này...
Keng! Rầm!
Tiếng kim loại ma sát rồi va đập chói tai vang lên ngay trên đỉnh đầu!
Sở Hoài quay phắt lại, chỉ kịp thấy một bóng đen từ trên cao rơi thẳng xuống, nện mạnh vào đỉnh đầu chàng trai kia.
Cơ thể cậu loạng choạng một cái rồi ngã sập xuống tấm đệm đoàn, như con rối bị cắt đứt dây.
Chiếc mũ lưỡi trai văng ra xa, để lộ mái tóc xoăn màu cà phê bồng bềnh. Máu đỏ tươi bắt đầu trào ra từ kẽ tóc.
“Á!”
Liên tiếp chứng kiến những tai nạn kỳ quái, đám người còn sót lại trong đền hoảng loạn hét lên, rồi bỏ chạy tán loạn như ong vỡ tổ.
“Vũ Hàng! Xe cứu thương đi được bao xa rồi?!” Sở Hoài gầm vào tai nghe.
“Không... không biết ạ! Mất dấu rồi!”
Khổng Vũ Hàng còn đang ngơ ngác trong xe thì thấy Sở Hoài bế một chàng trai mặt đầy máu lao ra khỏi đền, hét lớn:
“Mở cửa!”
Vừa chui vào ghế phụ, Khổng Vũ Hàng run rẩy ngoái nhìn về phía ghế sau:
“Anh Sở... chuyện này... là sao vậy? Cậu ta là ai ạ?”
“Không biết.” Sở Hoài sốt ruột khởi động xe, liên tục nháy đèn pha xin đường.
Khu phố cổ chật hẹp vẫn còn kẹt cứng vì dòng người vừa tan, chiếc xe chỉ có thể nhích từng chút một. Ngón tay cái của Sở Hoài đặt trên vô lăng vô thức miết đi miết lại.
Khổng Vũ Hàng liếc nhìn Sở Hoài — vạt áo và cổ tay chiếc áo khoác lông cừu đắt tiền đã loang lổ những vết máu sẫm màu.
Cậu lại nhìn ra ghế sau. Dưới thân chàng trai kia, chiếc ghế da đen bóng của xe giờ đã in hằn những mảng màu u ám, trông vô cùng xui xẻo.
Đây là chiếc Mercedes G-Class anh Sở vừa mua...
Nếu lỡ có người chết trên xe...
Khổng Vũ Hàng không dám nghĩ tiếp.
“Vũ Hàng, liên hệ ngay với ban quản lý đền!” Sở Hoài nói nhanh.
“Báo họ tượng thần có nguy cơ rơi vật từ trên cao, mức độ nguy hiểm nghiêm trọng. Lập tức giăng dây cảnh báo, cấm không cho bất kỳ ai lại gần!”
“Còn nữa, kiểm tra túi và ba lô của cậu ta xem có giấy tờ gì không. Trông giống sinh viên, liên hệ ngay với cố vấn học tập hoặc người nhà!”
Khổng Vũ Hàng vội tháo dây an toàn, nhoài người về ghế sau, tránh những vệt máu rồi cẩn thận lục túi áo chàng trai.
Ngoài một chiếc điện thoại đã tắt nguồn, lạnh ngắt, chẳng có gì khác.
Cậu miễn cưỡng nhấc chiếc ba lô đen lên, mở ra xem — bên trong chỉ có một chiếc hộp gỗ mỏng.
Khổng Vũ Hàng mở hộp. Bên trong là một bộ dao nhỏ, mảnh và sắc.
“Cái gì vậy?” Sở Hoài hỏi.
Khổng Vũ Hàng giơ lên:
“Hình như là... dao làm móng chân ạ.”
“... Đóng lại đi.”
Sở Hoài hạ kính xe. Cuối cùng chiếc xe cũng thoát khỏi khu phố cổ đông đúc.
Nó lao thẳng tới khu cấp cứu của bệnh viện gần nhất.
“Cậu đi sạc điện thoại cho cậu ta, bật máy xem có thông tin nhận dạng không. Tôi qua bên Cẩu Sảng xem tình hình thế nào.”
Tình trạng của Cẩu Sảng nghiêm trọng hơn rất nhiều. Bác sĩ đã đưa ra thông báo nguy kịch.
Dòng điện cực mạnh chạy xuyên toàn thân gây bỏng điện nghiêm trọng điển hình.
Bác sĩ nặng nề nói hy vọng sống sót vô cùng mong manh, hiện tại chỉ có thể cố gắng hết sức.
Sở Hoài lướt điện thoại, trên mạng đã nổ tung từ lâu.
Từ khóa #Cẩu Sảng bị sét đánh# đứng đầu bảng tìm kiếm nóng.
Khu bình luận chẳng khác nào chiến trường: người thì hả hê mắng “đáng đời”, kẻ thì gào lên “xúc phạm thần linh bị trời phạt”, thậm chí có cả đám cuồng thuyết âm mưu nghi ngờ đây là màn “tự biên tự diễn”.
Liên hệ người nhà, trích xuất camera, báo cáo cấp trên, phong tỏa tin tức, ứng phó truyền thông...
Sau một loạt công việc nặng nề, đồng hồ trên tường đã chỉ quá mười hai giờ đêm.
Sở Hoài vặn người cho đỡ mỏi, ánh mắt chạm vào những vệt máu đã khô sẫm trên tay áo, lúc này anh mới chợt nhớ ra... trong bệnh viện vẫn còn một “mớ rắc rối” khác.
Chàng trai kia đã được chuyển sang phòng bệnh đơn VIP. Khổng Vũ Hàng đang ngồi trên sofa, gõ máy tính lách cách.
Sở Hoài mệt mỏi bước tới, ngả người xuống ghế bên cạnh: “Sao lại sắp xếp phòng VIP?”
“Vừa bật được điện thoại của cậu ta ạ. Anh ấy tên là Ngô Chấp, không phải sinh viên, mà là giảng viên khoa Báo chí & Truyền thông của Đại học Phong Hoa.”
“Ừm.” Sở Hoài hơi bất ngờ, nhưng không nói gì, chỉ nhắm mắt day nhẹ thái dương.
“Trong danh bạ có một số lưu là "em gái", số nội thành. Tôi đã liên lạc rồi.” Khổng Vũ Hàng ngập ngừng.
“Cô ấy... thái độ khá lạnh. Nghe xong tình hình, không nói thêm lời nào, chuyển thẳng cho tôi năm triệu, dặn sắp xếp phòng đơn, thuê hộ lý. Thiếu tiền thì tìm cô ấy sau.”
“Cậu ta vẫn chưa tỉnh à?”
“Chưa ạ. Kết quả kiểm tra đã có, không xuất huyết nội, không gãy xương, chỉ bị rách da đầu một đường, khâu bảy mũi.” Khổng Vũ Hàng khẽ thở dài.
“Anh Sở... còn một chuyện nữa.”
“Nói đi.” Sở Hoài vẫn nhắm mắt.
“Lúc trước anh bảo xe cứu thương đến quá nhanh, nhanh đến mức bất thường ấy ạ... vừa rồi rảnh tôi tra lại nhật ký cuộc gọi.” Khổng Vũ Hàng nuốt khan.
“Số gọi cấp cứu đó hiển thị được gọi lúc 9 giờ 34 phút. Nhưng thời điểm Cẩu Sảng bị sét đánh, camera ghi nhận là 9 giờ 45.”
Sở Hoài mở mắt, nhìn chằm chằm Khổng Vũ Hàng:
“Ý cậu là... có người biết trước tương lai, gọi cấp cứu trước khi sét đánh mười một phút?”
Khổng Vũ Hàng gật đầu, vẻ mặt phức tạp.
“Tra được số đó chưa?”
“Rồi ạ.”
“Ai?”
Khổng Vũ Hàng xoay màn hình máy tính về phía Sở Hoài: “Là... chính anh đấy, anh Sở.”
- 🏠 Home
- Đam Mỹ
- Linh Dị
- Nhân Gian Có Thần Minh
- Chương 2: Bị sét đánh