Sau khi Sở Hoài rời đi, Ngô Chấp quay lại chỗ làm và lập tức tra cứu.
Rất nhanh, mạch truyện của sự việc hiện ra rõ ràng: Sau khi công bố luận văn, Nhạc Nam Tinh hứng chịu làn đạn chỉ trích dữ dội từ giới học thuật chính thống.
Tiếp đó, truyền thông chính thống địa phương cũng đăng bài xã luận sắc bén: “Kiên quyết bảo vệ kết luận lịch sử, tôn trọng anh hùng, cảnh giác với chủ nghĩa hư vô lịch sử”.
Dù không chỉ đích danh nhưng từng câu từng chữ đều ám chỉ Nhạc Nam Tinh "vơ đũa cả nắm", "sử liệu nghi vấn", "động cơ không trong sáng", "làm lung lay gốc rễ văn hóa địa phương".
Cuối cùng chính là đoạn video nồng nặc mùi thuốc súng mà Sở Hoài mang tới.
Mã Tấn - người bảo vệ quyền uy của dòng lịch sử chính thống - đã trút cơn thịnh nộ lôi đình trước những phát ngôn câu khách của Nhạc Nam Tinh.
Ngô Chấp khẽ xoa cằm, mày nhíu chặt, lẩm bẩm: "Chuyện này xem ra khó nhằn đây."
...
Thứ Hai, Ngô Chấp vừa bước chân vào văn phòng, Bùi Ưu đã đẩy ghế xoay sát lại gần: "Ngô Chấp, Viện trưởng bảo anh lên văn phòng ông ấy một chuyến."
"Chuyện gì thế?"
Bùi Ưu bĩu môi: "Cẩn thận đấy, ông ấy đang “khó ở” lắm."
Đầu óc Ngô Chấp nhanh chóng rà soát lại hành vi của mình hai ngày qua: "Tôi vẫn luôn sống lương thiện, không phạm pháp, cũng chẳng bắt nạt ai mà."
Bùi Ưu khẽ lắc đầu: "Có những người, thực ra ngay cả việc thở thôi cũng là sai lầm rồi."
"..."
Ngô Chấp cầm theo túi trà, lững thững đi tới cửa phòng Viện trưởng.
Cửa vừa hé mở, cậu đã nghe thấy tiếng ông quát: "Nghe nói cậu dám từ chối Sở Hoài?"
"..."
Bao nhiêu tuổi đầu rồi? Còn đi mách lẻo! Khá lắm!
Viện trưởng Lỗ vừa nhìn thấy biểu cảm của Ngô Chấp là hiểu ngay, cái mặt này ông quá quen rồi.
Biệt phái lên Tổng cục MOC không đi; bảo làm Phó viện trưởng không làm; giờ ngay cả lời mời của Cục Đặc vụ cũng dám gạt đi.
Một luồng máu nóng xông thẳng lêи đỉиɦ đầu, Viện trưởng Lỗ hoa cả mắt, ngón tay run rẩy chỉ vào Ngô Chấp, môi mấp máy hồi lâu mà tức đến mức không thốt nên lời.
"Viện trưởng, ngài bớt giận, nghe tôi..."
"Làm sao mà bớt giận được?" Viện trưởng Lỗ đập bàn đánh rầm một cái, giọng lạc hẳn đi: "Ngô Chấp! Lại đây, cậu nói thật cho tôi nghe! Cậu có cái ô dù nào hả? Hả? Sao cậu có thể sống một cách... một cách... TÁC! OAI! TÁC! QUÁI! như thế!"
"..."
"Cậu có quỹ tín thác gia đình à? Hay có vài tòa nhà cho thuê lấy tiền xâu?" Viện trưởng càng nói càng kích động, nước miếng văng tung tóe: "Tôi thật không hiểu nổi! Sao cậu có thể sống một cách... VÔ! DỤC! VÔ! CẦU! như vậy! Cậu định tu thành chính quả thật đấy à?"
"..."
"Lần trước có Bùi Ưu ở đó nên tôi còn giữ thể diện cho cậu!" Viện trưởng nhìn cậu với vẻ tiếc rèn không thành thép: "Có phải cậu muốn tôi trực tiếp kỷ luật cậu một vố mới vừa lòng không? Hả? Tôi biết cậu chỉ muốn dạy học, không màng hành chính, nhưng cũng phải tùy lúc chứ!"
Xúc động quá mạnh, Viện trưởng Lỗ cảm thấy trời đất quay cuồng, ông vội mở ngăn kéo, lấy hai viên thuốc trợ tim ngậm xuống dưới lưỡi, nhắm mắt thở dốc mấy hơi mới gượng dậy được.
"Sở Hoài là ai? Cậu ấy là người của Cục Đặc vụ đấy!" Viện trưởng giọng đã yếu đi rõ rệt: "Thiết lập quan hệ tốt với cậu ấy thì giải quyết được bao nhiêu việc làm cho sinh viên? Xin được bao nhiêu kinh phí đề tài? Kết nối được bao nhiêu mối quan hệ? Hả? Cậu có nghĩ tới mấy cái đó không? Hay là cậu chẳng để tâm tí tẹo nào vào đầu hết thế!!"
Ngô Chấp lẳng lặng nghe, chỉ cảm thấy Viện trưởng nâng tầm vấn đề lên... hơi quá đà.
"Vụ này! Ngay trong thành phố Xuân Lam! Không bắt cậu đi công tác! Chỉ là bảo cậu tiện tay giúp một chút thôi! Khó thế cơ à? Hả?" Viện trưởng tức đến mức mấy sợi ria mép cũng run bần bật, ông lại đập bàn phát nữa: "Ngô Chấp! Tôi lười nghe mấy cái lý luận cùn của cậu lắm rồi! Hôm nay, chốt một câu thôi! Việc này, cậu có giúp... hay không?"
"Giúp."
Ngô Chấp đáp gọn lỏn, thậm chí còn có chút... ngoan ngoãn?
Thực ra ngay từ đầu cậu đã không định từ chối, hôm qua trả lại hai nghìn tệ cho Sở Hoài thuần túy là để chọc tức Sở Hoài thôi.
Ai mà ngờ cái tên đó "xấu tính" đó lại đi mách lẻo chứ? Đúng là đồ kém sang!
Ngọn lửa giận hừng hực và bài diễn văn dài dằng dặc của Viện trưởng Lỗ lập tức bị chữ "Giúp" gọn lỏn kia làm nghẹn ứ ở cổ.
Ông nhìn Ngô Chấp đầy vẻ khó tin, kịch bản "trường kỳ kháng chiến" chuẩn bị sẵn còn chưa kịp diễn đã hạ màn rồi?
Thế... thế là đồng ý rồi à?
Ông há miệng ngơ ngác mất vài giây, bờ vai đang căng cứng mới từ từ thả lỏng, giọng điệu cũng dịu lại, thậm chí còn mang chút ý vỗ về: "Ngô Chấp à... tôi biết, trong lòng cậu thấy ấm ức, có chút tự ái. Tuổi trẻ mà, tôi hiểu cả." Ông đứng dậy đi tới vỗ vai cậu: "Nhưng mà, đôi khi chúng ta cũng phải học cách nhìn vào đại cục! Đây không chỉ vì bản thân cậu, mà còn vì danh tiếng và tương lai của cả cái Viện này đấy!"
Ngô Chấp mỉm cười.
"Thằng bé Sở Hoài đó, tôi nhìn nó lớn lên từ nhỏ! Nhân phẩm, năng lực đều là hàng hiếm, không chê vào đâu được! Cậu tìm cậu ấy, phối hợp cho tốt, làm rõ tình hình. Tôi tin là với bản lĩnh của hai người, việc này chắc chắn sẽ được giải quyết ổn thỏa! Phía Viện cậu cứ yên tâm! Tuyệt đối là hậu phương vững chắc cho cậu!"