- 🏠 Home
- Đam Mỹ
- Linh Dị
- Nhân Gian Có Thần Minh
- Chương 13: Lộ liễu thế cơ à
Nhân Gian Có Thần Minh
Chương 13: Lộ liễu thế cơ à
"Ting..." Cửa thang máy chậm rãi mở ra, Sở Hoài bước ra khỏi tòa nhà chọc trời, ngay lập tức bị bao vây bởi một luồng khí thanh tao của rừng trúc được tạo ra một cách cố ý.
Sau quầy lễ tân, một cô gái mặc đồng phục chỉnh tề tươi cười cúi chào: "Chào anh, xin hỏi anh cần giúp gì ạ?"
Ánh mắt Sở Hoài lướt qua cô, dừng lại trên mấy chữ lớn treo trên tường: "Công ty Công nghệ Thông tin Thanh Thử Điện".
"Tôi có hẹn với Ngô Chấp." Sở Hoài nói.
"Vâng thưa anh, mời anh đi lối này." Cô lễ tân dẫn Sở Hoài tiến về khu vực làm việc.
Sở Hoài quan sát xung quanh, giữa khu trung tâm tấc đất tấc vàng này, cảnh tượng bận rộn trong dự kiến của anh không hề xuất hiện.
Trong tầm mắt, phần lớn các vị trí làm việc đều để trống, khu văn phòng rộng lớn mà bóng người thưa thớt, toát ra một vẻ vắng lặng bất thường.
Kể từ sau vụ Ngô Chấp "chuồn" mất hôm đó, cậu đã không lộ mặt ở trường hai ngày rồi.
Sở Hoài cũng đâm ra tự ái, nhất định phải tìm cho bằng được Ngô Chấp.
Dựa vào thông tin từ Viện trưởng Lỗ, Sở Hoài tìm được nơi làm thêm của cậu.
Trước khi đến anh đã tra qua, công ty này mang danh "Công nghệ thông tin" nhưng ngành nghề chính lại là dịch vụ tư vấn cao cấp, khá có tiếng ở Xuân Lam, và Ngô Chấp là cố vấn tư vấn của công ty này.
Cô lễ tân dẫn Sở Hoài đến một vị trí gần như bị bóng tối ở góc văn phòng nuốt chửng, Ngô Chấp đang vùi đầu vào đống tài liệu, cực kỳ tập trung.
Cho đến khi bóng dáng cao lớn của Sở Hoài bao trùm lên mặt bàn, Ngô Chấp mới giật mình ngẩng đầu.
Trong khoảnh khắc, Ngô Chấp đờ người ra: "Không phải chứ, Chủ nhiệm Sở, sao anh cứ như âm hồn bất tán thế?"
Sở Hoài giữ vẻ mặt lạnh lùng, đứng từ trên cao nhìn xuống cậu.
Ngô Chấp thực sự cạn lời, rốt cuộc là cái loại quái thai từ đâu tới vậy? Cả hai cứ thế người trên kẻ dưới nhìn nhau, vài đồng nghiệp xung quanh đã bắt đầu liếc mắt tò mò.
Ngô Chấp cười một cái, chìa mã QR thanh toán ra: "Phí tư vấn, hai nghìn tệ cho nửa tiếng. Trả trước, nói sau."
[Ví tiền đã nhận hai nghìn nhân dân tệ.] Tiếng thông báo của ứng dụng vang lên rõ mồm một.
Ngô Chấp đứng bật dậy đầy khoa trương, gương mặt lập tức treo lên nụ cười nghề nghiệp chuẩn mực, cánh tay duỗi mạnh về phía trước: "Mời quý khách đi lối này!"
"..."
Trong phòng họp toàn cảnh của Thanh Thử Điện, nơi có thể thu trọn mọi cảnh vật của thành phố Xuân Lam vào tầm mắt.
Ngô Chấp nhịp nhịp ngón tay lên bàn, chiếc mặt nạ nụ cười trên mặt không hề lay chuyển: "Chủ nhiệm Sở muốn tư vấn về khía cạnh nào đây ạ?"
Sở Hoài đi thẳng vào vấn đề: "Nhạc Nam Tinh, thầy Ngô chắc là quen biết chứ?"
"Người đứng đầu giới influencer lịch sử mà, đương nhiên là quen rồi."
"E rằng không chỉ đơn giản là quen biết đâu nhỉ?" Sở Hoài hơi rướn người về phía trước.
Ngón tay đang gõ xuống bàn của Ngô Chấp đột ngột dừng lại, cậu ngước mắt nhìn Sở Hoài: "Chủ nhiệm Sở, cái bệnh nghề nghiệp hay thẩm vấn người khác của anh lại tái phát rồi à? Thời gian tính phí quý báu lắm, làm ơn có gì cứ nói thẳng đi."
"Tôi được biết anh và Nhạc Nam Tinh là bạn học?" Sở Hoài nhìn chằm chằm Ngô Chấp.
Sắc mặt Ngô Chấp trầm xuống: "Anh điều tra tôi?"
"Tôi không có ý mạo phạm." Sở Hoài mặt không đổi sắc: "Lần trước tán gẫu với Viện trưởng Lỗ, ông ấy có nhắc cậu là người thành phố Song Hàn. Chúng tôi đang điều tra vụ của Nhạc Nam Tinh, cậu ta cũng ở Song Hàn, tôi tiện tay tra một chút thì thấy hai người học cùng trường cùng khóa."
"Nhạc Nam Tinh bị làm sao?" Ngô Chấp hỏi.
Sở Hoài lấy điện thoại, mở một đoạn video rồi đẩy sang: "Anh xem cái này đi."
Hình ảnh trong video có vẻ là một buổi hội thảo.
Nhạc Nam Tinh vừa đặt micro xuống, một vị trưởng bối tóc bạc trắng bỗng đứng phắt dậy, đập bàn quát tháo.
Dù không nghe rõ lời lẽ cụ thể, nhưng ngôn ngữ cơ thể kịch liệt đó đã lột tả sự phẫn nộ đến tột cùng.
"Mã Tấn?" Ngô Chấp thốt lên.
"Anh cũng biết Mã tiên sinh à?"
"Thái sơn Bắc đẩu của giới sử học, tôi chỉ đơn phương ngưỡng mộ từ xa thôi." Thần sắc Ngô Chấp trở lại vẻ thờ ơ: "Chuyện này là thế nào?"
"Tháng trước, Nhạc Nam Tinh công bố bài luận văn “Trung hồn về đâu? Tìm tòi mới về nguyên nhân cái chết của Tướng quân Phương Hiền và sự kiến tạo tự sự lịch sử”. Trong đó, cậu ta đưa ra một số quan điểm mới đi ngược lại sử liệu. Kết quả là tại Hội thảo Lịch sử Toàn quốc sau đó, ngay khi Nhạc Nam Tinh vừa phát biểu xong đã bị Mã tiên sinh phản bác cho không ngóc đầu lên được. Uy tín của Mã tiên sinh quá lớn, chuyện này gây ảnh hưởng rất xấu và đang lan truyền chóng mặt."
Ngô Chấp nhíu mày: "Nhạc Nam Tinh nói gì?"
"Cậu ta bảo Phương Hiền không phải là anh hùng tử trận sa trường, mà chết vì một cuộc mưu sát chính trị bẩn thỉu của triều đình! Hình tượng hào hùng bấy lâu nay chẳng qua chỉ là một lời nói dối thiên cổ do cường quyền thêu dệt để che đậy vết nhơ của chính mình!"
"..."
Sở Hoài nói nhanh hơn: "Cái chính là hiện tại thành phố Xuân Lam đang làm hồ sơ xin công nhận Di sản phi vật thể cho đền Tướng Quân, tài liệu đã nộp hết rồi! Những phát ngôn của Nhạc Nam Tinh rất có thể khiến bao công sức đổ sông đổ biển. Cấp trên áp lực rất lớn, yêu cầu chúng tôi phải nhanh chóng làm rõ chân tướng để dập tắt dư luận."
"Vậy anh tìm tôi làm gì?" Ngô Chấp thừa biết còn hỏi, mắt liếc về phía chiếc đồng hồ treo tường.
"Tôi mới điều phối về Xuân Lam chưa lâu, hiểu biết về lịch sử địa phương giai đoạn đó còn hạn chế. Tôi nhờ Viện trưởng Lỗ giới thiệu một người vừa giỏi sử học lại vừa am hiểu chiều sâu văn hóa Xuân Lam, ông ấy bảo chuyện này không ai hợp hơn cậu."
Ngô Chấp gật đầu cho có lệ, mắt vẫn dán vào chiếc đồng hồ.
"Ở Cục Đặc vụ án chất cao như núi, nhân lực lại thiếu thốn, mà vụ này cấp trên hối thúc rất gắt." Giọng Sở Hoài bắt đầu lộ vẻ sốt ruột: "Tôi hy vọng cậu có thể dùng tư cách bạn cũ để tiếp cận Nhạc Nam Tinh, dò xét xem ý đồ thực sự và căn cứ của cậu ta khi đưa ra những phát ngôn đó là gì." Anh khựng lại, nhìn Ngô Chấp lại một lần nữa liếc đồng hồ, thực sự không nhịn nổi nữa: "Thầy Ngô, tôi biết là cậu đang đợi đến giờ tan làm, nhưng cậu có thể kín đáo một chút được không?"
"Hử?" Ngô Chấp trưng ra bộ mặt "ngây thơ" nhìn Sở Hoài: "Lộ liễu thế cơ à?"
"..."
Ngô Chấp thong thả đứng dậy, gương mặt lại treo lên nụ cười nghề nghiệp giả tạo: "Được rồi, giờ giấc cũng hòm hòm rồi đấy. Chủ nhiệm Sở, tình hình anh nói tôi nắm rõ rồi. Anh cứ về đi, đợi thông báo nhé."
"..."
- 🏠 Home
- Đam Mỹ
- Linh Dị
- Nhân Gian Có Thần Minh
- Chương 13: Lộ liễu thế cơ à