Bước ra khỏi tòa nhà của Viện, gió thổi hiu hiu, nắng xuân ngập tràn.
Ngô Chấp ngẩng đầu lên, hít một hơi thật sâu hướng về phía bầu trời rồi từ từ thở ra.
Trời xanh thăm thẳm, gió xuân hiu hiu, nhưng một trái tim đã vỡ nát thì biết khâu vá thế nào đây?
Nghĩ lại trải nghiệm vừa rồi, Ngô Chấp bỗng nhiên bật cười thành tiếng.
Đời như kịch, mà kịch cũng như đời thật.
Ngô Chấp nhìn con xe đạp thể thao "Fixed Gear" đầy năng động của mình rồi thở dài.
Chẳng còn tâm trí đâu mà lượn lờ hóng gió nữa, lái ô tô đi cho rồi, ít ra cái vỏ sắt đó còn giúp cậu ngăn cách tạm thời với cái thế giới chết tiệt này.
Tiến về phía chiếc xe điện bốn bánh loại nhỏ dành cho người già của mình, cậu liếc qua khóe mắt... chẳng cần cố ý cũng thấy rõ mồn một chiếc Mercedes G63 đen bóng loáng đỗ ngay bên cạnh, và cả "thằng cha ngớ ngẩn" đang đứng trước đầu xe đó nữa.
Cái mã ngoài càng đẹp đẽ bao nhiêu, thì bên trong lại càng thối nát bấy nhiêu.
"Thằng cha ngớ ngẩn" bước tới phía cậu.
Ngô Chấp lười biếng nâng mí mắt, liếc xéo đối phương: "Chẳng hay Chủ nhiệm Sở còn có chỉ giáo gì nữa không ạ?"
"Thầy Ngô, tôi có chuyện muốn bàn bạc với cậu." Sở Hoài đứng lại, thần sắc vẫn một mực nghiêm nghị, chính trực như mọi khi.
Ngô Chấp cười lạnh: "Định tiếp tục làm nhục tôi à?"
"Không phải." Giọng Sở Hoài dịu lại đôi chút: "Thực ra... là tôi có chuyện muốn nhờ cậu giúp đỡ."
Biểu cảm trên mặt Ngô Chấp đông cứng lại.
Tên này bị lừa đá hay bị cửa kẹp đầu rồi?
Vừa chơi mình một vố đau đớn xong, quay lưng lại đã đòi nhờ vả?
Cái lớp đào tạo kỹ năng ứng xử của tên này là do lũ chuột túi dạy chắc?
"Chủ nhiệm Sở, tôi không nghe nhầm đấy chứ? Anh vừa mới thực hiện một màn “hành hình công khai” hoành tráng dành cho tôi xong, giờ lại muốn tôi giúp?" Ngô Chấp hơi rướn người về phía trước, ánh mắt sắc như dao: "Thế màn lúc nãy là cái gì? Để dằn mặt tôi à?"
"Xin lỗi thầy Ngô, chuyện vừa rồi... có lẽ hơi quá đáng, nhưng đó là công việc do Viện trưởng Lỗ sắp xếp. Còn chuyện tôi muốn bàn bây giờ là một việc hoàn toàn khác, không liên quan."
"Với anh thì không liên quan?" Ngô Chấp cười khẩy, đưa cổ tay trống không lên nhìn vào mặt đồng hồ tưởng tượng của mình: "Nhưng với tôi, Chủ nhiệm Sở ạ, mới chưa đầy nửa tiếng trôi qua đâu, vết thương đẫm máu của tôi còn chưa kịp khô cơ mà." Cậu lắc lắc cổ tay: "Anh vẫn còn ngửi thấy mùi máu tanh chứ?"
"..." Sở Hoài im lặng một thoáng: "Thầy Ngô, thế này đi, tôi mời cậu đi ăn một bữa coi như... tạ lỗi, được không?"
Ngô Chấp hất lọn tóc mái trước trán, một động tác đầy vẻ khoa trương và mỉa mai: "Ối chà, tôi nào dám hả Chủ nhiệm Sở!"
Lời còn chưa dứt, Ngô Chấp đã vươn tay định mở cửa chiếc xe điện tí hon của mình.
Thế nhưng, thân hình cao lớn của Sở Hoài hơi nghiêng đi, chân khẽ dời bước, vừa vặn chặn đứng quỹ đạo mở cửa xe.
"Làm ơn tránh ra." Giọng Ngô Chấp lạnh hẳn xuống.
Sở Hoài không những không tránh mà còn ép sát vào cửa xe thêm nửa phân.
Ngô Chấp bắt đầu thấy kinh ngạc, anh nhìn khuôn mặt của Sở Hoài rồi lại nhìn cái cửa xe bị chặn cứng, trong đầu bỗng lóe lên hàng tá câu hỏi về cái gọi là "cách đối nhân xử thế".
"Thầy Ngô." Giọng Sở Hoài thấp xuống hơn nữa: "Chúng ta có thể ngồi xuống nói chuyện không? Tôi thực sự... rất cần sự giúp đỡ của cậu."
Ngô Chấp nhướng mày, tiến lên một bước đối diện với Sở Hoài, nhìn thẳng vào mắt anh ta: "Chủ nhiệm Sở, đã có ai bảo là anh bị “ngáo” chưa?"
Cả hai cao ngang ngửa nhau, chỉ là Sở Hoài vạm vỡ hơn nên nhìn có vẻ to cao hơn, nhưng đứng sát sạt thế này, Ngô Chấp cũng chẳng hề tỏ ra yếu thế.
Đôi mắt cậu nhướng lên, khóe môi khẽ nở nụ cười, cả người toát ra vẻ bất cần đời.
Sở Hoài nuốt nước bọt, vô thức lùi lại nửa bước: "Chưa, từ đó có nghĩa là gì?"
Ngô Chấp giơ ngón tay cái, nụ cười càng đậm hơn: "Tiếng địa phương Xuân Lam, nghĩa là đang khen anh đấy."
"..."
"Chủ nhiệm Sở, chuyện hôm nay cứ thế đi, coi như bù lại việc tôi mạo phạm anh ở bệnh viện. Nhưng cái loại người như tôi ấy mà, vừa ích kỷ vừa thù dai, lại chẳng bao giờ quan tâm đến chuyện của người khác, nên anh đừng phí công với tôi nữa, mời cao nhân khác đi." Ngô Chấp nói đoạn đã lấy cửa xe hích nhẹ vào người Sở Hoài.
"Thế còn cái này thì sao?" Sở Hoài rút điện thoại ra, chìa cho Ngô Chấp xem một bức ảnh.
Trong ảnh, một người đeo mặt nạ Tướng quân Phương Hiền đang leo tường ngoài của khu nội trú bệnh viện.
Ngô Chấp nhìn bức ảnh, lập tức cười rạng rỡ: "Ai đây hả Chủ nhiệm Sở?"
Sở Hoài không nói gì.
Anh nhớ lại lúc ở phòng bệnh của Cẩu Sảng, phản ứng, động tác và lời nói của Ngô Chấp đều rất lạ lùng.
Chỉ là sau đó quá nhiều việc ập đến khiến anh chưa kịp suy nghĩ kỹ thì vụ Cẩu Sảng đại náo đền Tướng Quân đã xảy ra.
Sau đó kiểm tra camera, Sở Hoài càng xem càng khẳng định người này chính là Ngô Chấp.
Một giảng viên đại học tại sao lại quen biết một tay influencer phương xa?
Tại sao Cẩu Sảng vừa tỉnh lại đã đòi gặp Ngô Chấp?
Tại sao Ngô Chấp không đi cửa chính mà phải leo tường vào phòng bệnh?
Những vết kem tẩy lông còn sót lại trên đầu Cẩu Sảng... thứ mà không hề có lịch sử mua hàng nào... liệu có phải do Ngô Chấp đưa cho không?
Hai người họ rốt cuộc có quan hệ gì?
Suốt mấy ngày qua, Sở Hoài luôn trăn trở về những câu hỏi đó.
"Người này là cậu đúng không, thầy Ngô?" Sở Hoài hỏi.
"Chủ nhiệm Sở nói gì thế? Sao tôi nghe chẳng hiểu gì cả." Ngô Chấp đáp.
"Thầy Ngô, tôi rất tò mò làm sao cậu lại dính dáng đến loại người như Cẩu Sảng?" Sở Hoài trưng ra bộ mặt đầy chính khí.
Ngô Chấp nhướng mày, không hé răng.
"Thầy Ngô, Viện trưởng Lỗ nói với tôi cậu là người rất tốt, chuyên môn giỏi, trên thông thiên văn dưới tường địa lý lại còn nhiệt tình. Thực ra tôi vốn không đồng ý với việc công khai đoạn video đó, nhưng Viện trưởng bảo không sao đâu, cậu sẽ chẳng để tâm đến chuyện vặt vãnh ấy đâu."
"Đang dùng đạo đức để ép người à?"
"Không phải." Sở Hoài nhíu mày: "Nhưng qua chuyện ngày hôm nay, tôi thực sự muốn nói với cậu rằng, người tốt không phải làm như cậu đâu. Lần này chỉ là một vố hú vía, nhưng nếu hồ sơ mất thật thì sao? Nếu bị kẻ xấu lợi dụng thì sao? Nếu vi phạm pháp luật, cậu cũng định gánh thay cô ấy à?"
"Gánh chứ!" Ngô Chấp chẳng nể nang gì mà hét ngược trở lại.
"..."
Ngô Chấp nheo mắt, tiến lên một bước dài.
Khoảng cách giữa hai người lập tức thu hẹp đến mức nguy hiểm.
Thân thể Sở Hoài theo bản năng muốn lùi lại để giãn ra khoảng cách xã giao khó chịu này, nhưng anh cố tình kìm nén lại.
Anh muốn xem xem Ngô Chấp định làm gì.
Ngô Chấp nhìn xoáy vào mắt Sở Hoài, muốn xem xem trong đôi mắt hai mí rõ rệt kia là sự ngây ngô thuần khiết hay là sự mưu mô tính toán từng bước một.
Nhìn chằm chằm một lát, lòng Ngô Chấp đã hiểu rõ.
Hóa ra là một tên ngốc nguyên chất 24K.
Ngô Chấp chậm rãi lùi lại một bước, gương mặt thay đổi thành một nụ cười hiền từ ấm áp, cứ như thể sự căng thẳng vừa rồi chưa từng tồn tại: "Lên xe đi, Chủ nhiệm Sở." Cậu vỗ vỗ vào nóc chiếc xe điện tí hon của mình: "Chúng ta tìm chỗ nào ngồi xuống thong thả nói chuyện."
Lần này đến lượt Sở Hoài hoàn toàn ngây người.
Bước ngoặt gì đây?
Sau cơn mưa trời lại sáng à?
Anh không tài nào hiểu nổi thái độ của Ngô Chấp làm sao có thể quay ngoắt 180 độ nhanh như điện xẹt như vậy.
Anh đứng tại chỗ, trấn tĩnh mất ba giây đồng hồ.
Anh hít một hơi thật sâu, chỉnh lại vạt áo măng tô, sau đó sải bước vòng qua đuôi xe, vừa chuẩn bị mở cửa ghế phụ thì...
"Vèoooooo!"
Tiếng mô tơ điện chói tai đột ngột vang lên!
Chiếc xe điện tí hon như một con chó tuột xích, lao vυ"t về phía trước, lốp xe ma sát với mặt đất phát ra tiếng rít ngắn ngủi.
Ngay sau đó, nó mất hút ở cuối tầm mắt Sở Hoài giữa một làn bụi mỏng và làn khói thải "giá rẻ", bỏ mặc anh đứng trơ trọi giữa bãi đỗ xe.