Chương 11: Kí©h thí©ɧ quá đi mà

Video bắt đầu phát.

Khung cảnh văn phòng khoa, ống kính cố định góc rộng, hình ảnh Ngô Chấp và Bùi Ưu hiện lên rõ mồm một trên màn hình.

CAMERA GIÁM SÁT!

Hai chữ này như một con rắn độc lạnh lẽo, ngay lập tức quấn chặt lấy trái tim Ngô Chấp.

Một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng lên tận đỉnh đầu.

Đứa nào làm chuyện này?

Ánh sáng từ màn hình rọi sáng cả phòng họp, cũng làm không khí đông cứng lại.

Ánh mắt của đồng nghiệp như những chiếc đèn pha, cứ đảo qua đảo lại giữa màn hình lớn và hai nhân vật chính Ngô Chấp, Bùi Ưu.

Ngô Chấp cảm thấy mình như đang lạc vào một đám cưới quái đản, mà trên màn hình lại đang chiếu "ảnh nóng" của chính mình ở độ phân giải cao vậy.

Cậu liếc trộm Bùi Ưu, lúc đầu cô còn cố tỏ ra bình tĩnh, chỉ có hai gò má là đỏ bừng.

Nhưng khi những hình ảnh trên màn hình ngày càng dồn dập, cậu thấy đầu Bùi Ưu càng lúc càng cúi thấp.

Sau đó, cô nhắm tịt mắt lại.

Cuối cùng, cô buông xuôi tất cả, gục mặt xuống bàn.

Bản thân Ngô Chấp tất nhiên cũng chẳng khá khẩm hơn.

Cảm giác như ngồi trên đống lửa, gai đâm sau lưng, nghẹn ứ ở cổ.

Ngô Chấp nhớ lại lần gần nhất mình rơi vào hoàn cảnh ngượng ngùng thế này... chính là lần trước.

Ngồi không xong, đứng không yên, gục xuống cũng chẳng được, mà chạy trốn lại càng không.

Mặt đỏ, đổ mồ hôi, tim đập nhanh, khô miệng... Ngô Chấp cảm nhận rõ rệt những thay đổi đó, nhưng rất nhanh sau đó, cậu chẳng còn tâm trí đâu mà để ý đến những triệu chứng cơ bản này nữa.

Cậu ngộ ra rồi.

"Thấy núi là núi, thấy núi không phải là núi, thấy núi lại là núi..." Ý nghĩ trôi dạt, linh hồn xuất khiếu, Ngô Chấp ngỡ như mình đã đến một đỉnh núi xa xôi để tọa thiền.

Mọi thứ chỉ là phù du, vạn niệm đều là không.

“Phụt... ha ha ha ha ha ha!”

Một trận cười nổ vang như sấm dậy, thô bạo lôi Ngô Chấp từ nơi trú ẩn tinh thần về thực tại.

Trên màn hình đang chiếu đến cảnh chí mạng nhất:

Bùi Ưu thút thít hỏi: “Thầy Ngô... có phải anh... thích tôi không?” Và phiên bản mình trên màn hình đang vểnh ngón tay làm điệu bộ yểu điệu cực kỳ chướng mắt, tuyên bố bằng cái giọng dẹo đến mức khiến người ta phát điên: “Bà chị ơi, thực ra tôi là Gay đấy.”

Cả phòng cười nghiêng ngả! Cười như vỡ trận!

Ngô Chấp cứng đờ xoay nhãn cầu, nhìn lướt qua đám đông đang cười rũ rượi, cuối cùng dừng lại trên mặt Viện trưởng.

Cậu thậm chí còn nhìn thấy chiếc răng vàng sáng loáng ở hàm trên trong cái miệng đang há hốc ra vì cười của ông.

Cậu lại nhìn sang Sở Hoài bên cạnh, anh đang dùng nắm đấm chặn chặt miệng mình, nhưng bờ vai run bần bật đã bán đứng anh.

Hủy diệt đi! Hủy diệt cả thế giới này nhanh lên!

Video lạnh lùng tiếp tục phát, từ cuộc điện thoại hốt hoảng của Bùi Ưu, đến việc anh bình tĩnh bày mưu tính kế nhận thay cái "nồi đen" này cho cô, cuối cùng là cảnh hai người rời khỏi văn phòng như vừa hoàn thành một giao dịch bí mật.

Tình tiết thắt mở kịch tính, cảm xúc đong đầy chân thực... một vở hài kịch tuyệt hảo cho thiên hạ bàn tán lúc trà dư tửu hậu, chân thực đến mức những biên kịch tài ba nhất cũng phải tự thấy hổ thẹn.

Cuộc hành hình chậm rãi cuối cùng cũng kết thúc.

Khoảnh khắc màn hình tối đen lại, trong đầu Ngô Chấp chỉ còn lại một ý nghĩ duy nhất cực kỳ rõ ràng: Đã đến lúc viết đơn xin nghỉ việc.

Tiếng xì xào bàn tán vang lên không ngớt, thậm chí có người còn giơ ngón tay cái với Ngô Chấp.

Viện trưởng gõ bàn lấy lệ vài cái, tiếng ồn mới tạm thời lắng xuống.

Sở Hoài đứng dậy, giọng nói bình thản không chút gợn sóng: “Đoạn video vừa rồi không nhằm vào bất kỳ cá nhân nào. Đây là một buổi diễn tập tình huống do chúng tôi phối hợp thực hiện, mục đích là để quan sát phản ứng thực tế và cách xử lý của các thầy cô khi đối mặt với sự cố an toàn thông tin nhạy cảm. Rất tiếc, video đã cho chúng ta thấy một hình mẫu xử lý hoàn toàn sai lầm.”

Anh khựng lại một chút, cầm lấy một tập hồ sơ trên bàn đặt xuống.

Nhìn thấy tập hồ sơ quen thuộc đó, đầu Ngô Chấp nổ vang một tiếng rầm!

CÀI BẪY?

Sở Hoài! Cái đồ khốn nhà anh!

Cái kiểu tập huấn quái thai này là do thằng cha dở hơi nào nghĩ ra thế không biết?

Đúng là chưa bị xã hội vùi dập bao giờ mà!

“Thứ nhất, thiếu trách nhiệm nghiêm trọng, không bảo quản tốt bản gốc tài liệu mật; thứ hai, sau khi phát hiện vấn đề đã chọn cách che giấu thay vì báo cáo cấp trên ngay lập tức; thứ ba, thậm chí còn âm mưu thông đồng với người khác để ngụy tạo trách nhiệm...” Giọng Sở Hoài như đang đọc bản án, liệt kê từng tội trạng: “... Thông qua buổi mô phỏng nhập vai này, hy vọng các thầy cô có thể thấu hiểu sâu sắc hậu quả nghiêm trọng của việc lơ là an toàn thông tin. Là giảng viên Khoa Báo chí, chúng ta càng phải có ý thức bảo mật cao độ và năng lực ứng phó khủng hoảng chuẩn mực...”

Ngô Chấp hoàn toàn tê liệt.

Cuộc đời thăng trầm thế này đúng là kí©h thí©ɧ quá đi mà!

Loanh quanh một hồi, hóa ra mình lại dốc hết sức bình sinh để diễn một vở hề.

Ai tính hộ tôi tiền cát-xê cái? Ngô Chấp gào thét trong lòng.

Đám đông cuối cùng cũng tản đi, để lại "nam chính" Ngô Chấp như một con rối đứt dây ngồi thẫn thờ trên ghế, và "nữ chính" Bùi Ưu mặt mày tái mét, hồn siêu phách tán tại chỗ.

Viện trưởng vốn đã đứng dậy, nhìn hai người họ một cách đầy ẩn ý rồi lại ngồi xuống: “Xong rồi, đồ không mất, chỉ là một bài kiểm tra nhỏ thôi, sợ rồi à?”

Ngô Chấp cạn lời nhìn Viện trưởng, còn Bùi Ưu vẫn cúi gầm mặt.

“Camera là tôi bảo Sở Hoài lắp, hồ sơ cũng là tôi lấy, video là tôi bảo phòng giám sát cắt ghép. Vốn định xem phản ứng ứng phó của hai người thế nào, không ngờ là...” Viện trưởng Lỗ kéo dài giọng, đưa mắt nhìn Ngô Chấp một vòng, nụ cười trên mặt hiện rõ không thèm che giấu: “Lại có thu hoạch ngoài ý muốn! Đúng là không hổ danh cậu, “Tạ Đại Cước” (*) của thành phố Xuân Lam, chuyện quái gì cậu cũng xía vào một chân cho được.”

(*) Nhân vật trong phim TQ “Tình yêu làng quê”, miệng lưỡi sắc bén nhưng thật ra rất tốt bụng.

“...”

Bên cạnh, Bùi Ưu bỗng "phụt" một tiếng cười ra ngoài một cách không đúng lúc, rồi vội vàng bịt miệng lại.

Lông mày Ngô Chấp xoắn chặt lại thành một nút thắt, cục tức trong l*иg ngực chỉ chực nổ tung: “Viện trưởng... tôi thấy lạ thật đấy, sao cái cánh tay của ngài... lại cứ thích chĩa ra ngoài thế nhỉ?”

Bùi Ưu bên cạnh cũng gật đầu lia lịa như gà mổ thóc.

“Chĩa gì mà chĩa? Những điều Sở Hoài nói có điều nào không phải sự thật không? Có điểm nào oan ức cho hai người không?” Viện trưởng cười khẩy: “Ngô Chấp, tôi còn chưa phỏng vấn cậu đâu, gánh “nồi” xong thì cậu định tính thế nào hả?”

Ngô Chấp hừ mạnh một tiếng qua mũi: “Thế thì ngài khỏi cần lo, tiên nhân tự có diệu kế.”

“Ồ? Được đấy Ngô Chấp, nhìn cái bộ dạng này của cậu, có vẻ vẫn chưa phục nhỉ?”

“Nào dám!” Ngô Chấp đáp lại bằng giọng cứng ngắc.

“Thế thì cút mau cho tôi! Đừng có ở đây mà trưng ra cái bộ mặt đưa đám đó!” Viện trưởng đứng bật dậy, dứt khoát bước đi.

Đi đến cửa, ông bỗng dừng lại, quay đầu nhìn cậu với vẻ tò mò đầy ý vị: “Đúng rồi Ngô Chấp, còn chuyện này nữa.”

Ngô Chấp nhìn Viện trưởng với vẻ mặt đau khổ, thầm nghĩ chắc chắn chẳng có lời nào tử tế.

“Cậu là họ hàng hang hốc nào nhà tôi ấy nhỉ? Sao tôi chẳng có tí ấn tượng nào thế?”

“...”