Khác với anh trai, cô chưa bao giờ xem danh dự gia tộc là gánh nặng phải gồng gánh trên vai.
Nên thà sớm rời khỏi con thuyền mục nát mang tên tập đoàn Tần Thị còn hơn.
Trước khi cổ phiếu Tần Thị rớt giá, cô đã kịp thuyết phục anh trai bán sạch cổ phần để rút vốn ra ngoài.
Tân Nhu chẳng phải vẫn luôn muốn đẩy anh em cô ra khỏi tập đoàn sao?
Lần này cô nhất định sẽ để mụ mẹ kế đó toại nguyện, chủ động nhường lại vị trí, rồi ung dung ngồi nhìn bọn họ rơi thẳng xuống đáy vực...
Tần Lộ vừa nghĩ, vừa bước vào chiếc xe thể thao của mình, nhấn ga rồi chạy dọc theo đại lộ ven biển.
Tuy có tài xế riêng, thỉnh thoảng cô vẫn thích tự mình lái xe, cảm giác như vậy có thể khiến đầu óc thư giãn một chút.
Tần Lộ đã chạy con đường này không biết bao nhiêu lần, quen thuộc đến mức nhắm mắt cũng không lạc.
Nhưng hôm nay thời tiết u ám, sương mù dày đặc đã bao trùm từ sáng sớm.
Tần Lộ lái không nhanh, phía sau cô có ba chiếc xe chở vệ sĩ bám theo nên cô cũng không mấy lo lắng
Nhưng ngay khi rẽ vào một khúc cua, trong tai cô bỗng vang lên một âm thanh chói tai, toàn thân cô như bị rút sạch sức lực.
Tay lái lệch đi, chiếc xe lao thẳng qua hàng rào chắn và rơi xuống từ vách đá cao bên bờ biển...
Nước biển nhanh chóng tràn vào mũi miệng, khiến cô chỉ có thể vùng vẫy tuyệt vọng trong xoáy nước màu xanh thẫm, rồi dần dần mất đi ý thức...
Không rõ đã bao lâu trôi qua, Tần Lộ chỉ cảm thấy toàn thân đau nhức rồi cuối cùng cũng từ từ mở mắt.
Nhưng vừa hé mắt, trước mắt cô vẫn chỉ là một không gian ẩm thấp, mờ mịt, lẫn trong không khí là mùi tanh nồng đặc trưng của nước biển.
Tần Lộ chớp mắt liên hồi, cố nhìn rõ xung quanh.
Ban đầu chỉ là một mảng tối đen, dần dần nhìn rõ vách đá ẩm ướt đang nhỏ nước và làn nước lăn tăn gợn quanh tảng đá lớn nơi cô đang nằm.
Cô gắng gượng dồn sức ngồi dậy, định lên tiếng hỏi đây là đâu, nhưng phát hiện cổ họng như bị lửa thiêu đốt, hoàn toàn không thể phát ra tiếng.
Sau đó cô cố nhấc tay lên định chạm vào cổ họng mình.
Khi ánh mắt rơi xuống bàn tay đang giơ lên, Tần Lộ hoàn toàn sững sờ.
Chỉ thấy giữa những ngón tay vốn phải thon dài, trắng trẻo lại mọc ra một lớp màng mỏng trong suốt dính liền các ngón tay.
Cô vội cúi đầu xuống, phát hiện không chỉ đôi tay đã biến dạng, mà ngay cả đôi chân thon dài xưa nay luôn khiến bao người ngưỡng mộ cũng đã hóa thành một chiếc đuôi cá dài, phủ đầy lớp vảy ánh vàng.
Tuy mỗi cô gái từ nhỏ đều ít nhiều từng mơ mộng về nàng tiên cá, nhưng khi đột nhiên phát hiện cơ thể mình biến dị, toàn thân phủ đầy vảy cá trơn trượt thì đó lại là một cơn ác mộng thực sự.
Tần Lộ kinh hãi phát ra một tiếng rên khàn khàn, cô hoảng loạn đưa tay sờ lên mặt mình, lo sợ rằng thứ mình chạm phải sẽ là một cái đầu cá to tướng.
May mà những ngón tay cô chạm phải vẫn là làn da mịn màng, đường nét khuôn mặt cũng vẫn là hình dáng của con người.
Tần Lộ gắng sức bò về phía trước, cúi đầu nhìn xuống mặt nước.
Trong ánh sáng lờ mờ, cô nhìn thấy rõ gương mặt mình.
Vẫn là khuôn mặt quen thuộc, với chiếc cằm nhọn thanh tú, ngũ quan lạnh lùng sắc sảo...
Chỉ có điều, đôi mắt đã không còn màu đen mà chuyển thành sắc vàng sẫm nhàn nhạt, trông hết sức kỳ lạ.
Chưa hết... khi cô kinh ngạc há miệng ra, liền lộ ra hai chiếc răng nanh sắc nhọn, trông chẳng khác gì ma cà rồng trong phim!
Đây... đây rốt cuộc là cơn ác mộng quái quỷ gì?
Sao cô lại biến thành cái bộ dạng quỷ quái này chứ?