Chỉ là trước khi đi, để lại một con quái vật xúc tu trấn giữ, kết quả lại bị cô dùng sóng âm gϊếŧ chết.
Nghĩ đến đây, Tần Lộ không khỏi tiếc nuối vì bây giờ mới phát hiện ra năng lực này.
Nếu sớm biết, cô nhất định sẽ dám đối đầu trực diện với đám người Hải Quốc một trận.
Còn về Trần Húc và Mễ Hiểu Hà... Tần Lộ có linh cảm rằng bọn họ khó mà sống sót, trong lòng luôn day dứt khổ sở.
Nhưng cô vẫn còn sống, và vẫn phải tiếp tục tìm đường trở về từ nơi dị thế đáng sợ này.
Nghĩ vậy, cô dồn chút sức lực, khẽ đẩy người đàn ông vẫn ngồi im lặng bên cạnh: “Nể tình chuyện cùng nhau trốn thoát, anh mau giúp tôi tìm chút gì ăn đi! Tôi không còn sức, lại đói lắm rồi.”
Có lẽ do vừa rồi dùng sức quá nhiều khi cất giọng, cơn đói càng thêm dữ dội.
Người đàn ông kia vẫn còn chút lương tâm, không từ chối, liền quay người xuống biển.
Chẳng bao lâu, hắn lôi theo một con cá dài hơn một mét, đặt bên cạnh cô, ra hiệu cho cô ăn.
Tần Lộ cố nén cơn thèm xé cá ăn sống, nói với hắn: “Tôi không quen ăn đồ sống, anh giúp tôi lọc thịt cá rồi nhóm lửa nướng lên đi.”
Người đàn ông lại nhìn cô bằng ánh mắt kỳ lạ, nhưng hắn vẫn nghe theo.
Chẳng mấy chốc, lửa đã nhóm, thịt cá bắt đầu tỏa mùi thơm nức.
Tần Lộ nằm phục xuống đất, lần đầu tiên thấu hiểu niềm vui như chó con vẫy đuôi mỗi khi Mễ Hiểu Hà được ăn ngon.
Giờ đây, cô cũng không kiềm chế nổi, ra sức vẫy đuôi về phía hắn, mong hắn nhanh chóng đưa thịt cho mình.
Người đàn ông kia tuy thô lỗ, nhưng chăm sóc người khác lại khá tỉ mỉ.
Hắn không ăn, mà kiên nhẫn từng miếng từng miếng đút cho Tần Lộ.
Bình thường Tần Lộ hiếm khi ngượng ngùng, nhưng giờ bị một thanh niên vừa quen biết bón ăn tận tay, quả thật cô thấy xấu hổ.
Thế nhưng cái đói bụng đã lấn át tất cả, cô chẳng buồn để ý mấy tiểu tiết ấy nữa.
Nuốt được vài miếng thịt cá mềm ngọt, cô mới hơi thở phào, cảm giác cơ thể dần hồi sức.
Ăn lưng chừng no, cô ngồi dậy được đôi chút, chân thành nói một lời cảm ơn.
Dù sao trong lúc cô yếu ớt nhất, người đàn ông này cũng không hề làm chuyện gì xấu.
Theo thói quen xã giao của loài người, Tần Lộ lại hỏi tên hắn.
Một câu đơn giản vậy mà khiến thanh niên kia thoáng lúng túng.
Hắn im lặng nhìn cô, rồi chậm rãi đáp: “...Cô cứ tùy tiện gọi đi.”
Tần Lộ bật cười, cảm thấy hắn có chút thần bí giả tạo, bèn nói: “Vậy... tôi gọi anh là Cao Tăng nhé!”
Hắn nghe, dường như không hiểu, chớp mắt hỏi: “Có ý gì?”
“Tôi thấy anh cứ như chẳng thuộc chốn hồng trần, còn có chút lợi hại, nên gọi là Cao Tăng thôi! À mà, trước đây anh làm nghề gì?”
Cao Tăng trầm mặc giây lát, dường như đang nghiền ngẫm cái tên mới, rồi thong thả nói: “Cũng giống như cô đoán, tôi trước nay vẫn ẩn cư, bế quan tu luyện...”
Tần Lộ gật gù tỏ vẻ khâm phục, nhưng trong lòng lại thấy hắn đúng là rất biết đùa, da mặt lại dày.
Cô chỉ thuận miệng gọi hắn là “Cao Tăng”, vậy mà hắn liền phụ họa mình từng bế quan tu luyện, trông cứ như tên cáo già trơn tuột.
Ngoại hình thì tuấn tú, nhưng đối với phụ nữ lại chẳng có chút ý tứ lễ độ nào.
Trong hang động khi nãy còn động tay động chân, chắc hắn là loại “tay lái lụa” từng dạo chơi khắp chốn phong hoa.
Nhìn bộ dáng gã trêu ong ghẹo bướm, đúng là hạng “Hải Vương” ăn nằm một đêm chẳng thèm để lại tên.
Tần Lộ không muốn thành cá trong “hồ” của hắn, cũng chẳng có ý định dạy dỗ hắn làm người.
Bởi vì thanh niên này có thả thính đến đâu thì cũng chẳng lay động được cô đâu.