Thầy Tiểu Triệu rõ ràng rất kɧoáı ©ảʍ giác được mọi người chú ý, còn cố hắng giọng rồi ra vẻ am hiểu mà nói: "Gen của các người quá thấp kém, mọc được cái đuôi để miễn cưỡng thích nghi với môi trường ở đây đã là may mắn lắm rồi. Thật ra, cái đuôi rất tốt, nó giúp các người nhanh chóng hòa nhập với môi trường biển. Dù biển nơi này có nhiều sinh vật nguy hiểm, nhưng người của Hải Quốc vẫn đứng đầu chuỗi thức ăn. Còn những Tiềm Hành Giả như các người, tuy không thể thích nghi mạnh như người Hải Quốc, nhưng chỉ cần nắm được kỹ năng cơ bản thì cũng tạm tự bảo vệ được mìn, chỉ là, trên lục địa rộng lớn này, mối đe dọa thực ra lại đến từ đất liền, tôi lại không hiểu vì sao cứ nhất quyết muốn mọc ra đôi chân?"
Tần Lộ nghĩ ngợi một chút rồi hỏi: "Tôi chỉ muốn biết cách thôi, nhỡ gặp chuyện bất trắc thì cũng coi như còn một đường lui."
Thầy Tiểu Triệu nhún vai nói: "Trên mảnh đất này, thứ duy nhất có thể thay đổi gen sinh vật từ gốc rễ chỉ có máu của người U Hành, các người có muốn đi thử thách sinh vật mạnh nhất lục địa này, hút chút máu từ nó về không?"
Relfe rõ ràng là rất muốn thoát khỏi cái cảnh suốt ngày phải bò lết khắp nơi, sốt ruột hỏi: "Người U Hành đó rốt cuộc đáng sợ đến mức nào?"
Hôm nay thầy Tiểu Triệu gần như đã nói cạn lời, chỉ khô khốc đáp: "Tôi cầu cho các người cả đời này đừng bao giờ phải tận mắt nhìn thấy người U Hành, trong mắt bọn chúng, các người chẳng qua chỉ là lớp mỡ trong đĩa mà thôi, gϊếŧ các người, là chuyện dễ như trở bàn tay..."
Buổi trò chuyện vui vẻ sau bữa ăn đến đây coi như kết thúc.
Mọi người lần lượt tản đi.
Thầy Tiểu Triệu thì bất ngờ giật lấy cuốn sổ trong tay Tần Lộ, nhìn là biết định giấu làm của riêng.
Tần Lộ vừa đưa tay định lấy lại thì thầy Tiểu Triệu đã bật dậy, vừa đi ra khỏi sân vừa lớn tiếng nói: "Nhà này là của tôi, đồ trong nhà cũng đều là của tôi, tôi chưa cho phép cô động vào hoặc lục lọi cái gì hả!"
Vừa dứt lời, thầy Tiểu Triệu đã chạy biến không thấy bóng dáng đâu.
Thầy Tiểu Triệu vừa chạy là mất hút, ba ngày liền không quay lại.
Do chỗ ngủ trong “khu nghỉ dưỡng đảo hoang” khan hiếm, trong mấy ngày này, Tần Lộ và Mễ Hiểu Hòa nhờ Trần Húc giúp dựng thêm ba chiếc giường cỏ đơn giản.
Thế nhưng nằm thế nào cũng thấy không thoải mái, mà lại chẳng rõ là vì sao.
Cho đến ngày hôm đó, sấm chớp vang trời, mưa đổ ào ạt.
Khi những hạt mưa rơi xuống người bọn họ, Tần Lộ mới cảm nhận rõ cảm giác mát lành lan tỏa từ trong ra ngoài cơ thể.
Đêm ấy, trời mưa xối xả, vậy mà Tần Lộ cùng ba người còn lại lần đầu tiên được ngủ yên giấc trọn vẹn suốt đêm kể từ khi đặt chân đến lục địa này.
Khi tỉnh dậy vào sáng hôm sau.
Tần Lộ đưa tay sờ lên gương mặt ướt đẫm của mình, một lần nữa nhận ra con người chẳng thể cưỡng lại bản năng của người cá.
So với cuộc sống trên đất liền, dường như đáy biển mới là nơi cô thực sự khao khát tìm về.
Khi đêm xuống lần nữa, Relfe bảo muốn ra biển ngủ, cảm giác được ngâm mình trong nước khiến hắn thấy dễ chịu vô cùng.
Dạo gần đây, Mễ Hiểu Hòa và Relfe thân nhau như hình với bóng.
Gã tinh anh phố Wall này đúng là cao thủ tán gái, chỉ tốn chút công sức đã khiến Mễ Hiểu Hòa xiêu lòng.
Thật ra, xét cho cùng, chính Tần Lộ mới là người khiến đàn ông khó lòng rời mắt.
Lúc bị biến đổi, quần áo phần thân dưới của họ đã bị chiếc đuôi cá xé toạc, quần áo trên người thì qua bao lần ngâm nước biển, trốn chạy, cũng rách nát tả tơi.