Dù sao thì trong hoàn cảnh vừa đáng sợ vừa gian khổ này, vẫn có người tìm niềm vui giữa gian khó và cẩn thận để lại những ghi chép chỉ đường cho người sau.
Tần Lộ tin chắc rằng vị tiền bối viết cuốn sổ này nhất định đã trở về được thế giới loài người.
Và rồi cô cũng sẽ như vị tiền bối ấy, bình an trở về, đoàn tụ với anh trai.
Nghĩ đến đây, Tần Lộ lật tiếp những trang sau, phát hiện mấy trang kế tiếp không còn giới thiệu về đồ ăn nữa, mà tỉ mỉ ghi lại cách để Nhân Diện Nghê có thể có được đôi chân giống người của Hải Quốc.
"Tôi không biết liệu có ai đọc được những ghi chép này hay không, nhưng xin hãy nhớ kỹ, nếu không đến bước đường cùng, đừng bao giờ thử cách này. So với người của Hải Quốc, U Hành mới chính là loài sinh vật đáng sợ nhất trên mảnh đất này, có được đôi chân cũng không thể giúp bạn thoát khỏi số phận bi thảm của Nhân Diện Nghê, chỉ khi thực sự không còn đường lui, mới nên thử..."
Vị tiền bối này đúng là bậc thầy trong việc giấu manh mối.
Viết đến đây, lật sang trang sau thì đã nhảy thẳng sang phần nói về thảo dược.
Giữa cuốn sổ hình như thiếu mấy trang quan trọng, nhìn kỹ mới thấy đã bị ai đó xé mất.
Tần Lộ nghĩ ngợi một lúc, rồi mang cuốn sổ đi hỏi thầy Tiểu Triệu.
Mấy ngày nay, Mễ Hiểu Hòa chăm sóc ông thầy phong thuỷ nhỏ này rất chu đáo.
Thế là cậu ta cũng tìm cho cô ấy một loại hạt giống của loài thực vật nào đó, nghiền thành bột nhìn như bột mì.
Dụng cụ không đủ nên không làm được bánh phô mai, nhưng gói bánh bao nhân cá thì vẫn dư sức.
Tần Lộ xách cuốn sổ tới thì cũng vừa thấy thầy Tiểu Triệu đang ăn ngấu nghiến, đến mức không ngẩng nổi đầu lên.
Mễ Hiểu Hòa vừa nhìn thấy Tần Lộ liền vội gọi: "Chị ơi, hôm nay em gói nhân chay đấy, thầy Tiểu Triệu còn khen ngon hơn nhân thịt. Chị mau nếm thử đi!"
Tần Lộ ngồi xuống, ăn mấy cái rồi mới đưa cuốn sổ cho thầy Tiểu Triệu xem.
Cậu ta liếc qua mấy lượt, động tác nhai cũng chậm hẳn.
Trước đây cậu ta cũng từng xem qua cuốn sổ này, nhưng lúc đó chưa kết nối được sóng não với người Trái Đất nên chẳng hiểu nổi những chữ vuông kia.
Thật lòng mà nói, nếu không phải Tần Lộ lôi cuốn sổ này ra, cậu ta đã gần như muốn quên sạch thứ này.
Giờ thấy Tần Lộ lấy ra, cậu ta liền thấy hơi căng thẳng.
Khi nghe Tần Lộ hỏi về cách để Nhân Diện Nghê có được đôi chân như ghi trong sổ, cậu ta thở phào nhẹ nhõm rồi nói: "À, thì ra cô hỏi chuyện này... Thứ này viết khá đúng đấy, người cá mà muốn có chân thì chính là tự tìm đường chết!"
Dù sống cảnh sa cơ lỡ vận, Relfe vẫn không bỏ được thói quen của người phương Tây.
Mấy ngày đầu, vì không hài lòng với làn da trắng bệch của mình, gã còn ra dáng nghiêm chỉnh, phụ Trần Húc bắt cá.
Nhưng sau đó lại suốt ngày nằm ườn trên bãi biển phơi nắng.
Gần đây, để khỏi phải đi bắt cá, gã dứt khoát chẳng ra biển nữa, chỉ trải chiếu trong sân mà phơi nắng.
Giờ nghe thấy câu ấy, Relfe lập tức ngẩng đầu lên, mắt sáng rực: "Có cách biến lại thành người à?"
Chẳng trách Relfe kích động.
Tư duy con người sao chịu nổi cảnh phải mang cái đuôi cá ấy.
Huống hồ, theo tính toán của thầy Tiểu Triệu, ngày mà trên trời chỉ còn một mặt trời đổi ra thời gian Trái Đất cũng phải đợi hơn nửa năm.
Nghĩ đến cảnh phải bò lê trên mặt đất suốt sáu tháng, Relfe bỗng thấy đau cả bụng.
Những người khác cũng có cảm giác y như vậy.
Nên vừa nghe nhắc đến chuyện này, ngay cả Trần Húc đang bổ củi bên cạnh cũng vội vứt rìu, gắng sức bò lại gần để hóng hớt.