Chương 20: Giới thiệu

Tần Lộ liếc thấy thầy Tiểu Triệu đang ung dung đứng bên xem náo nhiệt, hoàn toàn không có ý định ra tay giúp đỡ.

Nhà họ Tần vốn không thiếu tiền, trong chuyện giáo dục con cháu luôn sẵn sàng đầu tư.

Chỉ là năm xưa, Tần Lộ học múa ba lê được ba ngày đã tự đổi sang taekwondo.

Đừng tưởng cô còn trẻ, thật ra theo học từ nhỏ nên giờ đã là đai đen rồi.

Đáng tiếc, taekwondo có tới bảy mươi phần trăm chiêu thức dùng chân, mà giờ Tần Lộ chỉ còn cái đuôi cá, khó mà tung cú đá hay ra đòn được.

Nhưng khi con chim lớn lao đến, cô vẫn theo bản năng, tận dụng sức bật của đuôi cá phóng người lên, rồi nhân lúc con Cổ Điêu áp sát, quất mạnh đuôi cá vào nó.

Có lẽ khi rơi vào cảnh nguy cấp, con người sẽ bộc phát sức mạnh vượt mức thông thường.

Cú quất đuôi ấy trực tiếp hất con chim lớn xuống đất, gãy cổ, nằm dưới đất giãy giụa không ngừng.

Mễ Tiểu Hòa sau khi thoát nạn, nước mắt lưng tròng nhìn vị ân nhân trong đời mình, run rẩy gọi một tiếng: "Chị!"

Còn hai người đàn ông từng bị con Cổ Điêu tấn công cũng đã kiệt sức, nằm đó thoi thóp, chỉ còn chút hơi tàn.

Tần Lộ sợ con chim giống như trong phim kinh dị sẽ bất ngờ sống lại, liền nhấc tảng đá lớn đập nát đầu nó.

Chứng kiến cảnh đó khiến Mễ Tiểu Hòa sợ đến mức phải ôm chặt lấy chính mình.

Xác định con Cổ Điêu đã chết hẳn, Tần Lộ chỉ vào xác nó, hỏi thầy Tiểu Triệu: "Thịt con chim này ăn được không?"

Thầy Tiểu Triệu dường như đã nhìn Tần Lộ bằng con mắt khác.

Cậu ta im lặng một lúc rồi nói: "Trước kia đều là Cổ Điêu xem Nhân Diện Nghê thành thức ăn, giờ các cô quay lại ăn nó, coi như thế đạo xoay vần, hết sức công bằng."

Tần Lộ quyết định thử xem sao.

Ngày nào cũng phải đội nắng như thiêu như đốt xuống biển bắt cá, đúng là chẳng dễ chịu chút nào.

Con chim này mà vặt lông hầm lên chắc cũng đủ ăn được khá lâu.

Lại nói, hai người đàn ông kia tuy bị thương rất nặng, nhưng có vẻ hồi phục khá nhanh.

Đến lúc hoàng hôn buông xuống, vết thương rách toạc ở ngực và lưng của họ đã lành được một nửa.

Xem ra, gen người cá đúng là mạnh mẽ, nhờ đó hai người đàn ông kia mới trở về từ cõi chết.

Ăn miếng thịt thối Tần Lộ đưa, họ đã có thể mở miệng nói chuyện.

Tuy bây giờ cả hai đều có mái tóc đen nhánh, tròng mắt xám trắng, nhưng người lớn tuổi hơn lại không biết nói tiếng Trung.

Vừa cất lời, anh ta đã nói một tràng tiếng Anh.

Nhìn hốc mắt sâu, sống mũi cao thẳng, rõ ràng gã không phải người châu Á.

Tiếng Anh của Tần Lộ rất lưu loát, nên giao tiếp với gã không chút trở ngại.

Mễ Tiểu Hòa cũng không gặp vấn đề gì lớn.

Người đàn ông ngoại quốc ngoài ba mươi ấy tự giới thiệu: "Tôi tên Relfe, từng là tinh anh trong giới tài chính thương mại của nước A, thuộc hàng xuất chúng. Đáng tiếc bị cộng sự phản bội, rơi vào bẫy tài chính, tài sản tiêu tán sạch sẽ, còn gánh thêm một món nở khổng lồ, hôm đó, tôi ngồi trên cầu vượt biển uống rượu giải sầu, vô ý ngã xuống biển, rồi chẳng hiểu sao lạc tới nơi này."

Còn chàng trai hơn hai mươi tuổi kia lại càng oan uổng hơn.

Cậu ta tên là Trần Húc, là một ngư dân.

Vì cha lâm bệnh nặng không thể ra khơi nên cậu ta phải tự mình lái thuyền ra biển đánh cá.

Suốt nửa tháng lênh đênh trên biển, lưới kéo mãi vẫn trống trơn, chẳng thu hoạch được gì.

Đúng lúc chán nản tột cùng, cậu ta gặp bão lớn.

Thuyền bị lật, rồi chẳng rõ sao lại trôi dạt tới nơi này.

Kỳ lạ là Trần Húc vốn đã bỏ học từ hồi trung học, vậy mà lại nghe hiểu được tiếng Anh của Relfe.