Chương 19: Cổ Điêu

Nghe Mễ Hiểu Hòa hỏi vậy, theo thói quen, cậu ta lập tức lắc lư cái đầu bắt đầu nói nhăng nói cuội: "Dù số mệnh có trắc trở đến đâu cũng phải gặp được quý nhân, cô xem, trong tên cô có chữ Hòa, ôi chà, chữ này hay đấy, chính nó đã cứu mạng cô rồi."

Cậu ta chỉ vào Tần Lộ: "Họ của cô ấy là Tần (秦), chữ Tần chính là hai tay chống lên chữ Hòa (禾) đó! Cô Tần chính là quý nhân, là cái ô che chở cho cô! Cô nhất định phải nghe lời cô ấy đấy."

Mễ Hiểu Hòa cũng dễ dỗ giống như Tần Chính Niên, thế nên lúc này, cô ấy đã bội phục “thầy phong thủy người cá” này sát đất, lập tức gật đầu như giã tỏi: "Tôi thấy chị Tần cũng rất thân thiết, nếu không có chị ấy, tôi đã chết trên cái đảo quái vật kia rồi, sau này tôi nhất định nghe lời chị Tần."

Tần Lộ đang nằm trên giường trong nhà, nhìn tấm bản đồ bằng da thú treo trên tường.

Nghe thầy Tiểu Triệu ba hoa một hồi, cô không khỏi trợn mắt nói: "Mễ Hiểu Hòa, sao em lại nói tên của mình cho anh ta? Em có biết phong tục ở đây không, nói tên cho người ta biết chính là có ý cầu hôn đấy."

Thầy Tiểu Triệu xua tay: "Các cô vốn không phải người ở đây, không biết cũng chẳng trách được, nhưng nếu người trên vùng đất Phí Thổ chủ động nói cho các cô biết tên của họ, các cô nhất định phải từ chối. Nơi này không có chuyện hủy hôn, một khi khế ước đã thành, thì chỉ có chết mới thôi, có điều... tôi nói vậy cũng là lo hơi xa, các cô bây giờ... đang ở dưới đáy chuỗi thức ăn, không lên tiếng thì trong mắt họ, các cô cũng chẳng khác gì heo dê mà thôi..."

Câu đó nghe sao mà chạm đúng nỗi đau của cô gái tuổi mới lớn như Mễ Hiểu Hòa.

Nghĩ đến mối tình cuối cùng của mình hóa ra lại trở thành mối tình tuyệt vọng.

Nếu không thể trở về, chẳng phải mình sẽ thành món ngon trên bàn ăn của người ta, hoặc bị buộc phải yêu cá hay sao.

Mễ Hiểu Hòa lặng lẽ rơi nước mắt hồi lâu.

Nhưng ngay lúc này, từ bụi cây bên ngoài hàng rào không xa vang lên tiếng kêu đau đớn.

Khi Tần Lộ lật người dậy nhìn ra ngoài cửa, liền thấy hai người cá từng đi theo Mễ Hiểu Hòa trước đó bò trở về, trên người chi chít vết thương.

Hai người bọn họ, một người là chàng trai hơn hai mươi tuổi, người kia cũng không lớn lắm, cùng lắm khoảng ba mươi.

Mễ Tiểu Hòa cùng họ bơi đến đây, đã nảy sinh một thứ tình cảm đồng cam cộng khổ, thấy họ bị thương liền vội vàng bò tới đón họ.

Ngay lúc ấy, từ phía sau họ bất ngờ lao ra một con chim khổng lồ.

Hình dáng nó trông như đại bàng điêu, nhưng trên đầu lại mọc một cặp sừng lớn trông giống sừng hươu.

Thầy Tiểu Triệu đứng bên khẽ nói: "Ồ, không ngờ lại dẫn dụ được cả một con Cổ Điêu, cũng xem như có bản lĩnh đấy!"

Con chim khổng lồ dang đôi cánh rộng như một chiếc máy bay ném bom cỡ nhỏ, lao thẳng về phía họ.

Mễ Tiểu Hòa đã bị con chim khổng lồ dọa cho sợ cứng người, chỉ biết trơ mắt nhìn mình sắp trở thành mồi của nó.

Bên cạnh Tần Lộ đúng lúc có một con dao đá, cô liền ném thẳng về phía con chim lớn ấy.

Tần Lộ ra tay cực chuẩn, con dao ấy chém gãy một nửa chiếc sừng lớn của con Cổ Điêu.

Bị trúng đòn, con Cổ Điêu phát ra tiếng kêu chói tai như tiếng khóc trẻ con, rồi lập tức quay sang lao về phía Tần Lộ.

Ném xong con dao đá, Tần Lộ lập tức quay người, nhanh tay rút một thanh củi đang cháy trong đống lửa, quét mạnh về phía con chim lớn đang lao tới.

Tiếc rằng con chim ấy chẳng hề sợ lửa, nó còn vươn vuốt cướp lấy thanh củi, rồi há to cái mỏ, chuẩn bị mổ thẳng vào đầu Tần Lộ.