Chương 18: Bắt cá

Dường như sau khi biến thành người cá, sức lực của cô cũng mạnh hơn trước rất nhiều.

Tần Lộ nhấc một tảng đá lớn, quay lại xuống nước.

Cô tìm một chỗ nước sâu rồi đứng im chờ.

Mãi mới thấy một con cá đầu to bơi đến gần, cô liền vung đá đập mạnh xuống.

Tảng đá như đạn pháo lao vυ"t đi, trúng thẳng vào con cá đầu to.

Tần Lộ xách con cá dài chừng nửa mét lên bờ, cuối cùng cũng coi như lo xong bữa sáng và bữa trưa.

Cả hai cùng kéo con cá lớn về sân.

Tần Lộ kiếm mấy quả dại và một con dao bằng đá.

Nhờ thường xuyên lái thuyền đi câu cá trên biển nên Tần Lộ cũng biết cách xử lý cá vừa bắt được.

Thế là cô tự mình ra tay, thuần thục mổ bụng, bỏ ruột, cạo vảy, xẻ thịt.

Chỉ là chuyện nhóm lửa tiếp theo lại trở thành một thử thách khác.

May mà hồi đại học Tần Lộ từng tham gia câu lạc bộ dã ngoại.

Nhóm lửa bằng cách khoan gỗ lấy lửa chính là bài kiểm tra đầu tiên, cô vẫn chưa quên kỹ thuật đó.

Chẳng bao lâu, một đống lửa đã bùng lên.

Lúc này thầy Tiểu Triệu vừa mới tỉnh dậy, kéo một cái ghế ra sân ngồi vắt chân, thong thả nói: "Thật ra bây giờ các cô hoàn toàn có thể ăn sống, dù sao người Hải Quốc thật sự cũng không quá coi trọng chuyện nấu nướng, họ chuộng ăn sống hơn."

Tần Lộ ném xương cá vào nồi ninh nước dùng, rồi nhướn mày nói: "Người ở chỗ các anh coi những con người là chúng tôi như súc vật, thế nên chúng tôi không cần phải sống như súc vật giống cách nhìn của mấy người đâu!"

Vừa nói, cô vừa đặt một phiến đá phẳng lên đống lửa làm vỉ nướng, đun cho mỡ cá tan chảy rồi áp chảo những lát cá lên trên.

Chỉ chốc lát sau, mùi thơm nức mũi đã lan tỏa khắp sân.

Tần Lộ nếm thử một miếng trước.

Loại cá biển không rõ tên này vốn đã có vị mặn, không ngờ khi ăn vào lại ngon chẳng kém gì thịt bò Wagyu hảo hạng!

Mễ Hiểu Hòa cũng không kìm được, vội cầm hai cành cây làm đũa gắp một miếng to, vừa ăn xong liền vui mừng đến mức cái đuôi đập lia lịa xuống đất.

Thầy Tiểu Triệu chẳng biết đã mon men tới bên từ lúc nào, cũng đưa tay định lấy thịt nhưng nóng quá, đành rụt tay về.

Tần Lộ thấy vậy liền gắp cho cậu ta một miếng.

Dù gì cậu ta cũng là ân nhân cứu mạng cô.

Tuy tính cách có hơi khó ưa, nhưng không thể để cậu ta chỉ đứng nhìn mà không được ăn.

Cứ vậy, chẳng mấy chốc con cá đầu to đã bị ba người ăn hết sạch.

Thế mà trông thầy Tiểu Triệu vẫn còn đói.

Lần này không cần Tần Lộ sai bảo, thầy Tiểu Triệu cuối cùng cũng chịu nhấc mông đi bắt cá.

Chẳng mấy chốc đã bắt về bốn năm con cá lớn đủ loại, rồi trông chờ nhìn Tần Lộ nướng cá cho mình ăn.

Tiếc là Tần Lộ ăn no rồi, liền chẳng còn chút hứng thú nào để động tay làm nữa.

Cô giao lại cho Mễ Hiểu Hòa, bảo cô ấy lo liệu cho cái bụng không đáy của thằng nhóc kia.

Được ăn mỹ vị nhân gian, thầy Tiểu Triệu trút bỏ vẻ lạnh lùng, trở nên thân thiện hơn nhiều.

Vừa xỉa răng, cậu ta vừa xem chỉ tay cho Mễ Hiểu Hòa: "Cô Mễ này, ngũ hành của cô thuộc hỏa khuyết mộc, kỵ nhất là nước, lúc trước muốn tìm cái chết, thật ra không nên chọn nhảy xuống biển, đúng là họa chồng thêm họa!"

Mễ Hiểu Hòa gật đầu lia lịa như gà mổ thóc: "Vậy anh xem giúp chị ấy đi, chị ấy phải làm gì mới vượt qua được kiếp nạn này?"

Thầy Tiểu Triệu từng có thời gian tâm ý tương thông với thầy phong thủy.

Tuy giờ đã ngắt liên kết, nhưng vẫn bị ảnh hưởng từ chủ nhân cơ thể ở Trái Đất, cần thêm một thời gian nữa mới phai dần.

Bởi vậy mà thằng nhóc này giờ có đủ thói quen, sở thích chẳng khác gì mấy ông già làm nghề bói toán.