Chương 16: Tỏ tình

Sau khi lên bờ, thầy Tiểu Triệu cõng Tần Lộ đi một quãng rất xa, mãi mới đến trước một ngôi nhà xây bằng đá.

Tần Lộ không ngờ ở nơi xa lạ hoàn toàn như thế này lại có thể nhìn thấy một ngôi nhà trông như căn nhà nhỏ ở nông thôn, đặc biệt là bên trong hàng rào còn trồng rau... nuôi gà...

Được rồi, mấy con vật lông xù mỏ nhọn đó thực ra còn mọc cả ba con mắt, chỉ là trông giống gà con thôi.

Nhưng ít nhất căn nhà này vẫn toát lên một hơi thở đồng quê đậm chất Trái Đất, mang đến cảm giác ấm áp.

Đến khi vào trong nhà, đồ đạc bên trong cũng rất đầy đủ, thậm chí còn có cả ghế mây làm bằng dây leo thô.

Trước đó Tần Lộ khi thì bơi, khi thì ngồi trên nền đất cứng.

Giờ trông thấy một chiếc ghế tử tế, cô lập tức không chờ nổi mà ngồi xuống ngay.

Nhưng thầy Tiểu Triệu lại tỏ vẻ khinh bỉ, bĩu môi nói: "Loài người các cô đúng là yếu ớt, chẳng thể hòa hợp được với tự nhiên, ở Phí Thổ này, chẳng có loài nào phải bày vẽ chuyện ăn ở như loài người các cô cả."

Tần Lộ duỗi người nằm trên ghế mây, dùng đuôi cá đẩy nhẹ làm ghế khẽ đung đưa.

Nhắm mắt lại, cô thở nhẹ ra một hơi thư thái rồi hỏi: "Sao? Ngôi nhà này không phải do người ở đây xây à?"

Thầy Tiểu Triệu chẳng đáp, rõ ràng không muốn nhắc tới chuyện đó.

Nhưng dù cậu ta không nói, Tần Lộ cũng đoán được, căn nhà mang đậm hơi thở nhân gian này hẳn là do một người từng là con người bị biến đổi dựng lên.

"À phải rồi, tôi vẫn chưa hỏi anh tên gì nhỉ?" Tần Lộ khẽ hỏi, cố ý muốn kéo gần khoảng cách với thầy Tiểu Triệu.

Dù sao thì trong quãng thời gian sắp tới, cô vẫn phải dựa vào NPC dẫn đường này để sống qua ngày, hơn nữa trên bãi biển còn đang phơi ba con người, cũng cần thầy Tiểu Triệu giúp đỡ sắp xếp ổn thỏa.

Chỉ là một câu hỏi rất bình thường, vậy mà thầy Tiểu Triệu vẫn liếc cô bằng ánh mắt kỳ lạ, rồi nói: "Để tôi phổ cập cho cô một kiến thức cơ bản ở đây, đừng chủ động hỏi tên người khác, một khi đối phương tự mình nói cho cô biết tên thật, điều đó có nghĩa là cô đã cùng người đó lập lời thề nguyện, kết thành bạn đời trọn đời..."

Tần Lộ kinh ngạc đến mức há miệng: "Ý anh là..."

Thầy Tiểu Triệu gật đầu: "Đúng vậy, nếu theo phong tục ở Phí Thổ thì vừa rồi cô đã vô tình cầu hôn tôi rồi đấy nhé."

Tần Lộ khẽ cười hai tiếng, rất khéo léo tỏ ý mình hoàn toàn không có ý định kết hôn với một thằng nhóc ranh.

Thầy Tiểu Triệu cầm một chiếc ấm trà bằng đất nung, tự rót cho mình một chén thức uống không rõ tên, cũng cười gượng, tỏ ý rằng mắt thẩm mỹ của cậu ta rất cao, với tiêu chuẩn của cậu ta thì Tần Lộ rớt từ vòng gửi xe.

Chủ đề làm tổn thương tình cảm như vậy rất dễ khiến bầu không khí trở nên ngượng ngùng, tiếp theo chính là một khoảng lặng.

Nhưng Tần Lộ đến thế giới này đã lâu, đến giờ chỉ mới ăn được chút thịt thối mùi sầu riêng, giờ đã đói đến mức bụng réo ầm ĩ rồi.

Khi cô hỏi thầy Tiểu Triệu buổi tối ăn gì thì cậu ta chỉ lạnh nhạt liếc cô một cái rồi nói: "Tôi lúc trước chỉ hứa rằng nếu không ngăn được hai anh em cô trở thành Tiềm Hành Giả, tôi nhất định sẽ nghĩ cách đưa hai người về, chứ chưa từng hứa lo cho cô ba bữa một ngày... Biển ở đây nhiều đồ ăn lắm, tự đi bắt đi... À mà nhớ đừng bơi xa quá, kẻo bị người của Hải Quốc bắt mất đấy... Quên nữa, cô từng nói muốn làm trà sữa với đồ ngọt cho tôi, nguyên liệu thì tự nghĩ cách mà kiếm nhé."