Chương 10: Cậu bé

Nhưng đúng lúc ấy, bên cạnh bỗng vang lên tiếng nước bắn tung tóe, những giọt nước lạnh buốt bắn cả vào người cô, ẩm ướt và chân thật đến mức khiến cô rùng mình.

Tần Lộ quay đầu nhìn theo tiếng động.

Cô thấy xung quanh mình, cả trên những tảng đá lớn nhỏ và dưới làn nước tối tăm, đều xuất hiện vô số sinh vật quái dị nửa người nửa cá, giống hệt như cô bây giờ.

Chỉ là đuôi của bọn chúng không phát ra ánh sáng vàng nhạt như của Tần Lộ, mà có màu đen như mực.

Còn đôi mắt thì xám trắng, giống hệt mắt cá chết.

Tần Lộ há miệng, còn chưa kịp hét lên, thì đã thấy những “quái vật” kia sau khi nhìn thấy nhau, trên mặt đều lộ ra vẻ hoảng hốt, đồng loạt phát ra những âm thanh khàn khàn kỳ lạ, rồi hoảng loạn giãy giụa bơi về phía cửa hang.

Nhưng khi bơi đến gần cửa hang nơi có ánh sáng hắt vào, bọn họ mới phát hiện lối ra đã bị chặn bởi một lớp lưới sắt.

Nước biển thì vẫn tràn vào, nhưng bọn họ chẳng thể nào thoát ra ngoài được.

Cảnh đó khiến bọn họ càng thêm hoảng loạn, thi nhau điên cuồng lay lưới sắt, tuyệt vọng gào thét khàn cả giọng.

Tần Lộ không bơi tới đó, ngược lại còn lùi về bên trong.

Mắt cô dần thích nghi với ánh sáng lờ mờ.

Cô nhận ra mình có thể nhìn rất xa.

Thấy rõ ngoài cửa hang, giữa làn nước biển lạnh giá, là một con quái vật khổng lồ phủ đầy vảy sừng đang từ từ tiến về phía bọn họ.

Không hiểu vì sao, Tần Lộ cảm thấy sinh vật kia cực kỳ nguy hiểm, khiến cô bất giác lùi lại.

Ngay lúc ấy, một bàn tay nhỏ lạnh buốt bất ngờ nắm chặt lấy tay cô.

Tần Lộ kinh ngạc quay đầu lại, thấy một sinh vật người cá nhỏ với gương mặt giống hệt một cậu bé tầm mười hai, mười ba tuổi đang nắm lấy cánh tay cô, sau đó cậu ta cất giọng nhỏ nhẹ, phát âm rõ ràng: "Đi theo tôi!"

Tần Lộ chưa kịp suy nghĩ gì.

Cuối cùng cũng nghe thấy có kẻ nói tiếng người, cô liền theo bản năng nhảy xuống nước theo người cá nhỏ kia.

Chỉ tiếc là cô vẫn chưa biết cách dùng chiếc đuôi cá để bơi, đành để người cá nhỏ kéo cô thẳng vào một khúc cua trong hang đá dưới biển.

Chẳng mấy chốc, từng đợt sóng lớn ào ạt tràn tới.

Từ góc cua, Tần Lộ có thể nhìn thấy đám người cá đang tranh nhau bám vào lưới sắt bị sóng đánh đập mạnh vào vách đá, trên mặt hiện rõ vẻ đau đớn.

May mắn thay, khúc cua này nằm ở vị trí tránh được những đợt sóng dữ, nhờ đó Tần Lộ và cậu bé người cá không bị xô dập tơi tả.

Nhưng những người cá khác thì không may mắn như vậy, chẳng hề biết chỗ ẩn nấp, cứ thế bị sóng biển hung hãn vùi dập không thương tiếc.

Nhìn thấy một người cá va mạnh đầu vào mỏm đá sắc nhọn, não văng tung tóe, chết ngay tại chỗ, Tần Lộ rùng mình, hít mạnh một hơi lạnh rồi quay sang nhìn cậu bé người cá vừa kịp kéo cô tránh khỏi thảm họa.

Khi quay đầu lại, cô mới phát hiện cậu bé đó vẫn luôn nhìn chằm chằm vào mình, ánh mắt ấy lạ lùng đến khó tả.

Tần Lộ đành nép sát vào cậu bé người cá, chờ cơn sóng dữ qua đi.

Sóng vừa bắt đầu dịu xuống, tiếng la hét của đám người cá kia lại càng hoảng loạn hơn.

Tựa như có một con quái vật khổng lồ theo dòng sóng trườn đến, phát ra âm thanh vang vọng như tiếng gầm của cá voi.

Ngay sau đó, con quái vật trườn vào hang đá cuối cùng cũng dừng lại, rồi vang lên một tràng âm thanh khàn đặc: "Lũ tạp chủng kia, tất cả câm miệng lại cho ta!"

Tần Lộ nép mình trong góc khuất, cảm thấy giọng nói kia vừa khàn vừa chói tai.

Từ chỗ nấp nhìn ra, cô thấy đám quái vật nửa người nửa cá kia sau khi nghe thấy giọng nói đó thì như bị điểm huyệt, không còn nhúc nhích nổi.