Tạ Bồ Nhu vừa hoàn thành nhiệm vụ, còn chưa kịp tận hưởng thành quả đã bị hệ thống ném thẳng đến tận thế. Đến cả mở khóa món ăn mà cũng phải rút thẻ sao? Khởi đầu với một nhà nghỉ tồi tàn và một chiếc …
Tạ Bồ Nhu vừa hoàn thành nhiệm vụ, còn chưa kịp tận hưởng thành quả đã bị hệ thống ném thẳng đến tận thế. Đến cả mở khóa món ăn mà cũng phải rút thẻ sao?
Khởi đầu với một nhà nghỉ tồi tàn và một chiếc xe bán đồ ăn, hệ thống buộc cô mỗi tuần đều phải đến căn cứ bán hàng.
Mì ăn liền ư? Bạn đã bao giờ nếm thử món sủi cảo cắn một miếng đã ngập tràn nước sốt ngọt lịm, bánh tôm chiên giòn rụm, xiên nướng tươi mềm mọng nước, hay món bánh kẹp thịt mỗi miếng đều ngập nhân chưa?
Nếu rồi, liệu bạn còn muốn quay về với món mì ăn liền đơn điệu không?
Khi nhà nghỉ ngày một đông khách, phần thưởng cô mở khóa được cũng ngày một nhiều.
Tạ Bồ Nhu chỉ biết than trời: "Hệ thống, cậu đang ép tôi khôi phục nhà nghỉ này về dáng vẻ huy hoàng trước tận thế sao hả!"
Đến với tận thế, Tạ Bồ Nhu như cá gặp nước. Thấy thực vật biến dị là nhặt, nhặt, nhặt! Gặp động vật biến dị thì đóng gói mang đi!
[Không phải kiểu nữ cường bá đạo! Nữ chính là một con người bằng xương bằng thịt, không phải nô ɭệ của hệ thống! Truyện có tuyến tình bạn, nhân vật có suy nghĩ độc lập, sẽ cứu người, sẽ giúp đỡ kẻ yếu! Cứu thế! Giai đoạn đầu vật giá thấp, sau sẽ tăng dần, đồng thời khám phá và mở rộng bản đồ. Giai đoạn đầu là kinh doanh, giai đoạn giữa và cuối thiên về xây dựng căn cứ]