Chương 4

Cậu đành buông chùm chìa khóa xuống, đi ra mở cửa.

Bên ngoài là một người đàn ông trung niên trông vô cùng tiều tụy, đôi mắt trũng sâu với quầng thâm đậm, vẻ mặt hoảng loạn chưa kịp định thần đã vội hét lên:

“Tôi muốn trả phòng!”

“Cái gì cơ?”

Cổ Lận còn chưa kịp hiểu chuyện gì thì người đàn ông đã dựa vào thân hình to lớn, thô bạo chen thẳng vào trong. Thấy Cổ Lận, ông ta hơi sững lại một chút, rõ ràng người này là chủ nhà mới.

Thanh niên tóc mái hơi bạc, mặc một chiếc hoodie liền mũ, đôi mắt tròn và sáng, nhìn qua chỉ tầm hai mươi mấy tuổi, trông như người vừa ra trường đi làm chưa được hai năm.

Nhưng người đàn ông trung niên chẳng buồn quan tâm. Ông ta đập mạnh chùm chìa khóa xuống bàn, nói như trút giận:

“Chỗ này không ổn, tôi muốn trả phòng! Ngay lập tức! Và phải trả lại tiền đặt cọc cho tôi!”

Ông ta chìa tay ra.

Hai chữ “tiền đặt cọc” khiến tai Cổ Lận giật lên như điện giật. Đòi tiền? Đây là đòi tiền hả?

Trúng ngay chỗ chí mạng!

Cổ Lận tiêu hóa lời ông ta xong thì mặt biến sắc, cậu hiện giờ đến một xu cũng chưa kiếm được, hai tay trắng bóc, lấy gì mà trả?

Chẳng lẽ vừa mới làm chủ nhà chưa tới nửa ngày đã phải hoàn tiền đặt cọc sao?

Muốn đòi tiền từ tay mình sao?

Không đời nào, tuyệt đối không có khả năng.

Tên quỷ nghèo này thề sống chết bảo vệ cái ví rỗng của mình.

Cổ Lận nói giọng còn to hơn cả đàn ông, dữ tợn áp sát, như thể ai đó muốn lấy mạng hắn chứ không phải tiền:

“Vu khống! Đây là vu khống trắng trợn! Nơi này của tôi thì có gì không ổn hả? Nói đi, ông nói thử xem!”

Người đàn ông trung niên tức đến đỏ mặt, trừng mắt nhìn cậu chủ trẻ tuổi này, kinh ngạc không nói nên lời.

“Đồ gian thương vô lương tâm! Nơi này chắc chắn là hung trạch, ở không yên ổn được...”

“Anh bớt nói mấy lời linh tinh mê tín đó đi! Cái gì mà đầu trâu mặt ngựa, anh tưởng tôi không biết à? Sau khi lập quốc thì không cho thành tinh nữa rồi! Tôi nói cho anh biết, tôi là người theo chủ nghĩa duy vật kiên định!”

“Cái gì mà hung trạch, không đúng chỗ nào chứ? Đây là vu khống!” Cổ Lận bừng tỉnh: “Tôi hiểu rồi, chắc chắn là có kẻ cạnh tranh thuê anh tới bịa đặt, nói xấu tôi..."

Cổ Lận càng nói càng tức, giọng phẫn nộ, tức đến nghiến răng nghiến lợi. Người đàn ông trung niên nhìn vẻ mặt căm giận của cậu, trong thoáng chốc ngây người tại chỗ.

Cổ Lận tiếp tục gằn từng chữ: “Thương chiến! Đây là thủ đoạn bẩn thỉu của thương chiến!”