Đối với Cổ Lận chỉ yêu tiền, việc không có tiền còn tàn nhẫn hơn cả cái chết. Nó là sự giày vò cào xé từ tận xương tủy, khiến người ta phát điên.
Mãi cho đến sinh nhật tuổi 23 hôm nay, một người đàn ông đeo kính tìm đến cậu, nói rằng cậu có một người cô họ xa vừa mới qua đời không lâu.
Trước khi mất, vị thân nhân ấy đã để lại toàn bộ di sản duy nhất cho cậu là một tòa nhà lớn.
Chỉ cần cậu đến ký tên nhận, nó sẽ chính thức thuộc về Cổ Lận.
Cứ như vậy, dưới ánh mắt dõi theo của bác sĩ, y tá cùng đám bạn bệnh nhân trong viện, Cổ Lận theo chân người đàn ông đeo kính rời khỏi Bệnh viện Tâm thần Thành Thị số 3, một mình bước lên con đường nhận thừa kế di sản.
Chỉ đến khi tòa nhà hiện ra trước mắt, cậu mới thấy đầu óc choáng váng, ngồi nhầm vài chuyến xe, chạy tới chạy lui mấy lượt. Nhưng khi cuối cùng đã đứng được ở đây, tất cả mệt mỏi lập tức tan biến, toàn thân tràn đầy sức sống.
Đây chính là ma lực của tiền tài!
Cổ Lận ngẩng đầu ưỡn ngực, sải bước tiến vào cổng chính, bắt đầu “thị sát” tài sản vừa mới thuộc về mình.
Cổng lớn mở toang.
Bên chòi bảo vệ chẳng có lấy một bóng người, trên chiếc bàn gác chỉ đặt vỏn vẹn một cây bút và một quyển sổ mở sẵn.
Không chuyên nghiệp chút nào, trừ lương!
Dưới chân là con đường lát gạch sạch bóng, hai bên cây cối xanh tươi, liễu theo gió đung đưa mềm mại, mấy khóm hoa được cắt tỉa khéo léo thành đủ hình dạng, sắc xanh và tím đan xen vô cùng đẹp mắt.
Toàn bộ khu dân cư toát lên vẻ sinh khí bừng bừng, thỉnh thoảng còn có thể thấy bóng một con mèo nhỏ lướt nhanh qua.
Cổ Lận càng xem càng thấy hài lòng.
Một khu nhà tốt như vậy, quả nhiên danh bất hư truyền. Trước khi đến đây, cậu đã tìm hiểu qua cái tên “Khu gia viên Học phủ Kim Sắc” vị trí không tệ, chất lượng trung bình khá, đáng giá đầu tư.
Từ đây đến trung tâm thành phố bằng tàu điện ngầm chỉ mất nửa tiếng. Ngay trước cổng có trạm xe buýt, đi bộ năm phút là đến ga tàu điện ngầm, đạp xe mười phút có thể tới bệnh viện, mười ba phút là tới chợ thực phẩm...
Bên trong khu nhà sạch sẽ, gọn gàng, cây xanh được chăm sóc kỹ lưỡng, khắp nơi toát lên cảm giác ấm áp và thân thuộc, đúng là kiểu khu dân cư mà các hộ gia đình rất thích.
Mà giờ đây, toàn bộ nơi này đều thuộc về cậu.
Cổ Lận khẽ nhắm mắt, hít sâu một hơi, say mê tận hưởng hương vị ngọt ngào của “mùi tiền” lan trong không khí.