Chương 1

Trước cổng tòa nhà, gió thu gào rít, cuốn theo những chiếc lá vàng khô xoay tròn giữa không trung. Hai bên đường trống vắng, mây xám nặng nề phủ kín bầu trời, một tòa kiến trúc cao lớn sừng sững đứng lặng trong gió.

Phía trên cổng, mấy chữ lớn màu đen viền vàng như nước chảy mây trôi “Khu gia viên Học phủ Kim Sắc.”

Thanh niên cầm tờ giấy trong tay, trên vai đeo chiếc ba lô đơn sơ, ngẩng đầu đánh giá tòa nhà cao tầng sắp thuộc về mình.

Gió nhẹ thổi qua, mái tóc cậu khẽ lay, vạt áo và ống quần cũng bay phấp phới. Nhưng thứ không thể thổi tan chính là ánh sáng dần hiện lên trong mắt cậu, thứ ánh sáng của khát vọng.

Cổ Lận từ từ há miệng, ngẩn ngơ nhìn tòa nhà gần hai mươi tầng trước mặt. Cậu sững sờ lẩm bẩm, trong mắt lóe lên ký hiệu đồng tiền, càng lúc càng nóng rực:

“Lớn như thế này... Là của mình sao?”

Từ nay về sau, Cổ Lận sẽ không còn là tên quỷ nghèo nữa?

Cậu... thật sự trở thành chủ nhà trọ rồi sao?

Vận may tới nhanh đến mức khiến người ta không kịp thở.

Cổ Lận hai bàn tay trắng, nghèo rớt mồng tơi suốt 23 năm trời. Từ khi có ký ức đã bị cha mẹ ném vào Bệnh viện Tâm thần Thành Thị số 3, sống cùng vô số “bạn cùng phòng” đặc biệt. Ở nơi đó, cậu từng tận mắt chứng kiến biết bao “truyền thuyết quật khởi” và “thảm án bị đánh tơi bời”.

Bao nhiêu năm qua, đừng nói cha mẹ, ngay cả họ hàng thân thích, cậu cũng chưa từng gặp lấy một ai.

Ngốc đến mấy, Cổ Lận cũng hiểu tuy rằng bác sĩ và y tá có người đối xử tốt, có người lạnh nhạt, nhưng bản thân cậu chẳng còn chút xúc động nào với thế giới này nữa.

Trên đời này, chỉ có một điều duy nhất có thể khiến tim cậu rung động, chính là tiền.

Không kể là tiền bạc hay vật có giá trị, chỉ cần đáng tiền, Cổ Lận đều sẽ điên cuồng vì nó.

Không biết từ bao giờ, cậu phát hiện một điều thật đáng xấu hổ: cậu không chỉ tham lam với tiền của mình, mà còn khát khao tiền của người khác.

Chỉ cần nhìn thấy người khác có tiền, mắt cậu liền đỏ như sắp chảy máu.

Chỉ có tiền mới khiến cậu thấy đời đáng sống, khiến niềm vui trào dâng từ tận đáy lòng.

Thế nhưng hiện thực thì phũ phàng, cậu nghèo đến mức ổn định một cách tuyệt vọng. Đừng nói tiền của người khác, đến cả tiền của bản thân cậu cũng chẳng có bao nhiêu. Cha mẹ cậu từ lúc sinh ra đến giờ chưa từng cho nổi một xu.

Nghèo, chính là một hình thức tra tấn.